Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 712: Hồ Ly Tinh
Để tinh thần sảng khoái, cô đứng dậy đi đến giá sách phía sau, tùy ý lấy ra một cuốn sách cổ, cẩn thận xem. -?
Hồ Tiên nhìn chằm chằm nội dung trong sách, vẻ mặt dần dần trở nên kỳ quái, thật là một cuốn sách không đứng đắn.
Mục Lương để ý quay đầu nhìn lại, vẻ mặt đột nhiên trở nên xấu hổ.
Cuốn sách Hồ Tiên đọc được Đại An Ti gửi tới, nó là từ đồ cất giữ của Thành Sơn.
- … Ta nói, ta không đọc nội dung trong sách, ngươi có tin không?
Mục Lương nghiêm mặt nói.
Hồ Tiên liếc mắt một cái, lắc lắc quyển sách rách nát trong tay, giọng điệu trêu chọc:
- Ngươi cho rằng ta có tin hay không?
-…
Mục Lương không khỏi cười khổ, có nhảy xuống sông Huyền Vũ cũng không thể rửa sạch.
- Mục Lương, ta thật ngạc nhiên khi ngươi cất giấu loại sách này.
Hồ Tiên trêu ghẹo đặt cuốn sách lại trên giá.
- Đó là một cuốn sách của Đại An Ti.
Anh giải thích.
- Hả, Đại An Ti cũng thích đọc loại sách này?
Đôi mắt đỏ của Hồ Tiên hơi loé, ánh mắt càng thêm giễu cợt và trêu chọc.
-…
Mục Lương ngậm miệng lại, muốn giải thích một chút, vậy mà càng tô càng đen.
Với một nụ cười gượng gạo, anh tiếp tục ghép chiếc đồng hồ đang đung đưa trước mặt mình.
Hồ Tiên trở nên hăng hái, ngồi bên cạnh Mục Lương, giày trên chân không biết đã bị cởi ra từ lúc nào, ngón chân khẽ cào vào chân Mục Lương.
-…
Đôi mắt đen của anh sâu thẳm, liếc xéo đôi mắt đỏ sáng ngời của Hồ Tiên.
Anh đặt linh kiện trong tay xuống, mím chặt miệng, khàn giọng nói:
- Hồ ly tinh.
- Hồ ly tinh gì chứ…?
Tiểu hồ ly chớp chớp đôi mắt đỏ của mình.
Cô chưa kịp nói hết lời thì đã bị Mục Lương bế lên và sải bước đến phòng nghỉ sát vách.
- Á… ngươi bỏ ta xuống.
Gương mặt xinh đẹp của Hồ Tiên hơi ửng hồng, cô chỉ muốn đùa giỡn thôi.
(Lược bỏ một ngàn chữ)