Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 702: Nhà Vệ Sinh Công Cộng
– Dệt được bao nhiêu mét rồi? Mục Lương nhẹ nhàng hỏi.
- Bẩm, Thành chủ đại nhân, đã được bốn mét rồi.
Tiểu Xảo vươn tay chỉ vào một tấm lụa bảy màu được đặt ở giá gỗ bên tường.
Mục Lương xoay người bước lên phía trước, đem tấm lụa gỡ xuống, trọng lượng ước chừng cũng không nặng lắm.
- Dài bốn mét, có thể may cho Hồ Tiên và Mễ Nặc mỗi người làm một chiếc váy được.
Anh nhẹ giọng thì thầm một mình nói.
Cô gái tai thỏ là người quan trọng nhất trong lòng anh, từ góc độ ích kỉ mà nói, anh vẫn mong cô có thể được an toàn hơn.
Hồ Tiên thì đang ở Phố Buôn Bán, hàng ngày phải gặp nhiều người lạ mà năng lực của cô lại thiên về hướng khống chế, thiếu đi sự phòng thủ. Vì vậy, Mục Lương dự định sẽ tặng cho cô ấy chiếc váy thứ hai này.
Về phần tại sao lại là váy thì chỉ có thể nói là anh vẫn còn giữ được thẩm mỹ của Địa Cầu.
- Các người tiếp tục làm việc đi.
Mục Lương ôm tơ lụa bảy màu xoay người rời đi.
Anh về đến Khu Trung Ương đi tìm thấy cô gái tai thỏ, thì nhìn thấy cô đang nghiên cứu một loại nhạc cụ mới.
- Mục Lương, tìm ta có chuyện gì?
Mễ Nặc buông đàn tỳ bà xuống, đôi mắt xanh lấp lánh nhìn Mục Lương.
Cây đàn tỳ bà này là do Mục Lương chế tạo ra, âm vực của nó cũng không chuẩn được như đàn bên Địa Cầu, nhưng nghe cũng rất êm tai.
- Ta đến để đo kích thước thân thể ngươi.
Đôi mắt đen của anh lóe lên.
- A, ngươi muốn làm gì…
Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc nổi lên một vệt ửng đỏ.
- Để may váy cho ngươi.
Mục Lương nhẹ nhàng giải thích.
- A, ngươi muốn may váy cho ta?
Đôi mắt xanh của Mễ Nặc mở to, sau đó đáy mắt tràn ngập sự vui mừng.
- Ừ, đưa tay lên nào.
Mục Lương nói.
- Được.
Mễ Nặc ngoan ngoãn nghe theo, nhưng ánh mắt vẫn rơi vào người Mục Lương.