Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 684: Chúng Ta Gia Nhập Thành Huyền Vũ
Mười mét… Bốn mươi mét …. Ba trăm mét ….. Không chỉ có ngọn núi sập xuống, còn cả không gian ngầm bên dưới cũng theo đó mà bị đè bẹp. Đồng thời dưới áp lực đè xuống từ trên cao, đất càng lèn càng chặt.
- Thành Sơn … mất rồi.!
Cầm Vũ khẽ nhếch đôi môi trắng bệch, thấp giọng rên rỉ.
Thành phố ngầm có từ xa xưa, tới đây chính thức biến mất.
- Từ nay về sau chúng ta nên đi đâu đây?
Đại An Ti có chút thẫn thờ như mất cả hồn vía, nơi cô đã trải qua từng ấy năm cuộc đời, bây giờ đã hoàn toàn trở thành con số 0 tròn trĩnh.
Hộ vệ trưởng ánh mắt mờ mịt nhìn về phía Cầm Vũ nói:
- Thành chủ đại nhân, chúng ta nên làm gì bây giờ?
- Ta cũng không biết.
Cầm Vũ thở dài, giống như trong nháy mắt già đi vài tuổi.
Dân chúng Thành Sơn cũng không hề nói lời nào chỉ lăng lặng nhìn ngọn núi dần dần sập xuống.
Mục Lương ý niệm vừa động, ngọn núi lớn trước mặt liền biến đổi hình dạng, từ hình con thoi chuyển thành hình chữ thập. Nhìn từ xa, trông nó giống hệt một tấm mộ bia khổng lồ.
- Tiếp tục nén xuống.
Mục Lương thầm hạ lệnh.
Grào ooooo……
Rùa Đen ngửa mặt lên trời gào rống, tấm bia đá lại lần nữa được nén xuống, độ cao từ ban đầu là hai nghìn mét dần biến thành còn một nghìn mét.
Oanh!!!
Sau một tiếng nổ lớn, tấm bia đá bỗng đứng im.
Đây là cực hạn mà Mục Lương và Tiểu Huyền Vũ có thể làm được.
Mục Lương bước tới trước tấm mộ bia, nâng tay lên, gõ nhẹ vào nó, phát ra một thanh âm trầm thấp nặng nề.
Vốn dĩ đất cát rời rạc, trải qua đè nén đã trở nên cứng rắn như đá.
- Chắc có thể nhốt được chúng.
Mục Lương nhẹ giọng nói.
Anh cảm nhận được không gian ngầm trong núi đã bị bùn đất lấp đầy rồi bị áp súc tới cực hạn.
-Cái này … Như này cũng quá khủng bố rồi.