Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 683: Chôn Vùi Thành Sơ
Anh sửng sốt, sau đó khen ngợi cô: - Tốt lắm, ngươi làm tốt lắm.
- Ngài Mục Lương, dưới giếng thánh có chuyện gì vậy? Sau khi ngươi xuống dưới đã xảy ra chuyện gì?
Cầm Vũ sốt ruột hỏi.
- Dưới giếng thánh là một không gian ngầm rộng lớn hơn, có vô số Hư Quỷ, cũng có mười hai con Hư Quỷ cấp tám và bốn con Hư quỷ cấp chín.
Mục Lương trả lời câu mấu chốt.
- Cái gì!!
Cầm Vũ và Đại An Ti liên tục kêu lên, họ bị câu trả lời của Mục Lương làm cho sửng sốt.
- Mục Lương, ngươi đang đùa à…
Đôi mắt xanh của Nguyệt Thấm Lan lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Không.
Mục Lương thở phào nhẹ nhõm.
Anh vật lộn dưới lòng đất hơn một giờ đồng hồ, gần như muốn kiệt sức rồi.
- Vậy, chúng ta đã sống trong hang ổ của Hư Quỷ sao?
Đại An Ti cảm thấy kinh hãi, cơ thể cô không ngừng run rẩy.
- Ừm.
Mục Lương liếc nhìn cô ấy một cái.
- Chuyện này làm sao có thể chứ…?
Cầm Vũ kinh ngạc.
Sự tồn tại Thành Sơn, là cái gì?
- Được rồi, rời khỏi đây trước đi. Không thể ở đây lâu được.
Mục Lương nghiêm giọng nói.
Nguyệt Thấm Lan hiểu ý:
- Vậy thì chúng ta nhanh chóng ra ngoài đi…
- Thành chủ!
Lúc này, trưởng thị vệ và một đám thị vệ đã trở lại, trên lưng đeo theo túi da thú lớn nhỏ, bên trong đựng căng phồng.
- Còn ai nữa không?
Mục Lương trầm giọng hỏi.
- Không, mọi người đã di tản tới phủ Thành chủ rồi.
Đội trưởng đội thị vệ thở hổn hển đáp.
- Vậy thì đi thôi.
Mục Lương vừa nghĩ, thì mặt đất dưới chân đã phồng lên, mang theo mọi người nhanh chóng rời đi.
Bùm!!
Sau khi bọn họ rời đi, trên mặt đất xuất hiện nhiều vết nứt, tiếng kêu của Hư Quỷ loáng thoáng phát ra.
Bên ngoài Thành Sơn, Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na đang hồi hộp chờ đợi.
Phía sau các cô gái, Thành Phòng Quân vẫn xếp hàng vuông vắn, những người may mắn còn sống sót đứng chung một chỗ, trên gương mặt hiện rõ nét vui mừng sau hoạn nạn.