Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 591: Nếu Mỗi Ngày Đều Có Thể Như Vậy Thì Tốt Biết Mấy
Anh đưa tay ra, đầu ngón tay nhỏ ra một chút tiên huyết, vẽ một đồ án phức tạp khó hiểu trước mặt thiếu nữ, chợt nhìn giống Ong Chúa. Thái Khả Khả từ từ nhắm hai mắt, sau đó cảm thấy cái trán hơi nóng lên, đồ văn in vào trán cô ấy rồi biến mất không thấy gì nữa.
Cô mở mắt ra, trong ý thức nhiều hơn một loại cảm giác huyền diệu khó giải thích.
- Được rồi.
Mục Lương thu tay lại.
- Vậy là xong sao?
Thái Khả Khả nghiêng đầu một cái.
- Ừ, ở đây giao cho ngươi, ngày mai người bên Không Quân sẽ mang thêm người đến.
Mục Lương lạnh nhạt nói.
- Vâng.
Thái Khả Khả nghiêm túc một chút đầu.
- Trở về đi.
Mục Lương đặt tay ở vòng eo Nguyệt Thấm Lan, mang theo cô đằng không bay lên, bay về hướng Trung Ương.
- Ài ài, ta phải đến đâu ăn cơm?
Thái Khả Khả nhớ tới cái gì, lớn tiếng hô to hỏi.
Nhưng, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đã rời đi rất xa.
Thái Khả Khả buồn bực, nhìn Thiên Cức Quan vắng tanh, có chút sững sờ.
…………
Khi Mục Lương cùng Nguyệt Thấm Lan trở lại Trung Ương, sắc trời đã sắp sập tối.
Nguyệt Thấm Lan mới vừa rơi xuống đất, đi được một đoạn đường, như nhớ tới cái gì.
- Suýt nữa quên mất, Thiên Cức Quan vẫn chưa có giường gỗ đệm chăn các thứ, ngay cả Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng để chiếu sáng cũng không có.
Cô nghiêng đầu nhìn về phía Mục Lương, lộ ra biểu cảm hờn trách.
- Mấy món đồ cần thiết chuẩn bị kỹ, sau đó ta bảo Ong Chúa tới lấy.
Mục Lương ôn hòa tiếng nói.
- Ta đã biết.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.
Trước tiên mang đến đồ dùng cần thiết cho Thái Khả Khả, còn mấy vật thiếu ngày mai lại bổ sung sau, cũng phải bổ sung thêm đồ dùng hằng ngày cho người Không Quân dùng.
Nguyệt Thấm Lan bước uyển chuyển rời đi, bảo người khác đi chuẩn bị chăn đệm thức ăn.
Nửa giờ sau, khi bầu trời hoàn toàn bị màn đêm che phủ.