Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 537: Sau Này, Cuộc Sống Của Bọn Nhỏ Sẽ Tốt Hơn Rất Nhiều
Ngải Lỵ Na nghiêng đầu ôn nhu nói: - Đi Viện Mồ Côi, về sau các ngươi sẽ sống ở nơi đó.
- Ốc Đảo không cần chúng ta sao?
Hai mắt của bé gái lập tức tràn ngập nước mắt, nước mắt lớn chừng hạt đậu từ khóe mắt chảy ra bên ngoài.
- Ta sẽ làm việc tốt, đừng bỏ rơi ta.
- Ta có thể mỗi ngày uống một ngụm nước, chỉ một ngụm nhỏ, xin đừng ném chúng ta đi.
Bọn nhỏ bắt đầu khóc rống lên, thân thể gầy yếu lảo đảo hai cái, nhìn như thể lúc nào cũng có thể sẽ ngã xuống.
- Các ngươi đừng khóc mà……
Ngải Lỵ Na nhất thời cảm thấy nhức đầu.
Cô không chịu được âm thanh khóc rống của các đứa trẻ, rõ ràng đều không nước uống, làm sao còn khóc ra nhiều nước mắt như vậy?
Ngải Lỵ Na nhếch mép một cái, thở sâu biểu cảm chân thành nói:
- Không ai bỏ rơi các người cả, chỉ là chuyển sang nơi khác sống mà thôi, nơi này có nước uống không hết, có thịt có rau xanh ăn.
-… … Có thật không?
Tiếng khóc của bọn nhỏ nhỏ lại, nghẹn ngào, mở to mắt nhìn về phía thiếu nữ tóc hồng.
- Đương nhiên là thật.
Ngải Lỵ Na thở dài một hơi.
- Chúng ta sẽ làm việc cho tốt.
Có đứa trẻ lại lần nữa tỏ thái độ.
Ngải Lỵ Na khoát tay, ôn nhu nói:
- Công việc, chờ các ngươi đến mười sáu tuổi lại nói.
- Vậy cần chúng ta làm cái gì?
Những đứa trẻ trưởng thành sớm nhưng khuôn mặt vẫn rất ngây thơ, không hiểu ý của Ngải Lỵ Na nói.
Ở Ốc Đảo , bọn nhỏ cũng cần hằng ngày giúp đỡ tu sửa tường thành với các ngôi nhà.
- Các ngươi cần phải đi đến trường, học chữ.
Ngải Lỵ Na thuận miệng đáp.
- Không cần làm việc, còn có thể học chữ?
Bọn nhỏ trừng lớn con mắt, thật sự có chuyện tốt như vậy?
Trên Ốc Đảo , có thể đi học biết chữ, chỉ có những đứa trẻ ưu tú nhất, bọn hắn cũng được ưu tiên dùng nước và thức ăn.