Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 514: Vải Bố, Sợi Đay
Dù sao thì người thú cũng là một sự tồn tại đặc biệt, muốn bọn hắn diễn xuất ở Viện Ca Kịch, có thể hù dọa khách hàng hay không? - Ừm, tất nhiên muốn rồi.
Mục Lương gật đầu.
Anh cố ý đổi bảy chú lùn thành bảy người thú, chính là để cho người thú hòa nhập thành Huyền Vũ tốt hơn, làm cho những người khác hiểu rằng, người thú và những người bình thường không có quá nhiều khác biệt.
- Ta hiểu rồi.
Nguyệt Thấm Lan không hỏi thêm nữa, cứ tìm được người thích hợp là được.
- Chuyện tuyển diễn viên không gấp, đi với ta một chuyến đến khu công xưởng trước đã.
Anh kéo tay Nguyệt Thấm Lan rồi nhẹ giọng nói.
- Cũng được.
Cô dịu dàng lên tiếng đáp lời.
- Ta đi chuẩn bị xe ngựa.
Cô xoay người cất bước rời khỏi phòng, đi để gọi người chuẩn bị xe ngựa.
Mười phút sau, hộ vệ Trung Ương vây quanh, Sói Mặt Trăng kéo xe di chuyển lao xuống khu vực Trung Ương.
Trong xe, Nguyệt Thấm Lan lại nhắc tới chuyện ‘Công chúa Bạch Tuyết’ lần nữa.
- Mục Lương, ngươi dự định viết đoạn còn lại như thế nào?
Cô nghiêng đầu tựa vào đầu vai Mục Lương, vẫn còn canh cánh trong lòng về kết thúc của công chúa Bạch Tuyết.
- Tất nhiên là công chúa và hoàng tử hạnh phúc vui vẻ bên nhau rồi.
Mục Lương cười nói kết cục thống nhất của các truyện cổ tích.
- Thật không?
Nguyệt Thấm Lan ngồi thẳng người lên, đôi mắt màu xanh nước biển tỏa sáng lấp lánh.
- Đương nhiên.
Anh thản nhiên cười nói.
Trên mặt Nguyệt Thấm Lan có nhiều ý cười, nàng lại vội vàng hỏi:
- Hoàng hậu độc ác kia thì sao?
Mục Lương đưa tay chọc chọc vào khuôn mặt của cô, buồn cười nói:
- Kết cục của cô ta sẽ để cho ngươi hài lòng.
- Vậy là tốt rồi.
Nguyệt Thấm Lan nghe vậy thì tâm trạng vui sướng hơn rất nhiều.
- Quả nhiên, nữ nhân đều hướng tới một tình yêu hoàn mỹ.
Mục Lương lắc đầu cảm khái nói.
- Đúng rồi, chúng ta đi xưởng dệt vải làm cái gì, thị sát công việc sao?