Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 513: Công Chúa Bạch Tuyết Bản Dị Giới
Bốn phút trôi qua, cô gái tai thỏ kết thúc khảy đàn. - Mục Lương, như thế nào?
Cô ôm đàn ghi-ta, ngước mắt nhìn về phía anh, đáy mắt có vẻ chờ mong.
- Rất tuyệt, rất êm tai.
Khóe miệng Mục Lương nhấc lên, đưa tay xoa xoa đầu cô gái.
- Chuyện đó, ngươi có thể dạy ta bài hát tiếp theo không?
Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc lập tức sáng lên, mong chờ nhìn Mục Lương.
- Có thể chứ, chỉ là ngươi còn phải học một số nhạc cụ khác nữa.
Anh ôn hòa nói.
Cô sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi:
- Còn có nhạc cụ khác sao?
Cô biết cái Nhạc cụ là khái niệm gì.
- Tất nhiên, buổi biểu diễn ở Viện Ca Kịch, không thể chỉ có đàn ghi-ta được.
Mục Lương mỉm cười nói.
Sân khấu kịch không chỉ có ca hát, tương lai còn sẽ có tiểu phẩm, hát kịch và kịch nói.
Ngoài ra, Viện Ca Kịch còn cần có đội nhạc.
Mục Lương dự định giao đội nhạc cho Mễ Nặc và Hồ Tiên tuyển người và quản lý.
Cô gái tai thỏ có thể nhờ vào đó vượt qua bệnh sợ người lạ.
Hồ Tiên là người quản lý Phố Buôn Bán, Viện Ca Kịch ở Phố Buôn Bán nên có thể cùng nhau quản lý.
- Còn có nhạc cụ gì nữa?
Mễ Nặc cảm giác hứng thú truy hỏi.
- Hiện tại, chỉ có sáo và đàn.
Mục Lương ôn hòa lên tiếng.
Anh kéo ngăn kéo ra, lấy ra một cây sáo dài được làm bằng lưu ly, đặt ở trước mặt cô gái tai thỏ.
- Đây là sáo hay đàn?
Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam.
- Sáo.
Mục Lương mỉm cười nói.
- Nhạc cụ này rất đẹp, dùng nó như thế nào?
Đôi mắt Mễ Nặc tỏa sáng lấp lánh.
- Ta dạy cho ngươi.
Mục Lương cầm lấy Trường Tiêu, đưa tay giới thiệu chức năng của các lỗ phía trên.
- Đây là lỗ thổi thoát khí, cái này là sỉ, lạp, meo…
Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt đẹp, nghe rất nghiêm túc.
Nửa giờ sau, Mục Lương nâng chén trà lên nhấp miếng trà nóng.