Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 496: Bản Xây Dựng Viện Ca Kịch
– Cách này thật sự có hiệu quả sao? Mễ Nặc vẫn còn giữ thái độ hồ nghi.
- Thử rồi sẽ biết, dù sao ngươi cũng không thiệt hại gì, ta nói đúng không?
Hồ Tiên nhún vai, mị thanh nói.
-.. … Tốt thôi.
Mễ Nặc cụp lỗ tai đáp lại.
Còn chưa lên sân khấu hát mà cô đã bắt đầu khẩn trương rồi.
- Lại đây, ta dạy ngươi hát hai câu cuối cùng.
Hồ Tiên kéo tay của cô gái tai thỏ.
Mễ Nặc gật đầu, nghiêm túc học tập.
- Gió thổi qua mùa hè ~~
Mễ Nặc lại cất tiếng hát lần nữa, lần này cô cũng cảm thấy hài lòng.
- Bốp bốp bốp ~~
- Hát rất tốt.
Hồ Tiên chưa kịp lên tiếng khích lệ thì phía sau hai người đã truyền đến tiếng vỗ tay và khen ngợi.
Cô gái tai thỏ vội vàng quay đầu lại, Mục Lương xuất hiện ở hoa viên không biết từ lúc nào, dưới nách còn kẹp một vật thể bằng gỗ.
- Mục Lương, tại sao ngươi đi đường lại không phát ra tiếng động chứ?
Mễ Nặc giận trách.
- Là do các ngươi quá tập trung ca hát mà thôi.
Mục Lương nói với vẻ mặt vô tội.
- Ngươi đang cầm cái gì trên tay vậy?
Hồ Tiên chớp chớp đôi mắt màu đỏ rực.
- Đàn ghi ta, một loại nhạc cụ.
Mục Lương đưa chiếc ghi ta vừa mới làm xong cho hai cô gái nhìn.
- Vật này có công dụng gì?
Mễ Nặc tiến lên trước, tò mò đánh giá đàn ghi ta.
- Ta có thể đệm nhạc cho ngươi nha.
Mục Lương ngồi xuống, tay trái tự nhiên đè lên dây cung, tay phải gảy vài cái.
Vì phục chế đàn ghi ta tới mức cao nhất, tài liệu mặt ngoài vẫn là gỗ, chỉ là hệ thống bên trong lại sử dụng lưu ly, gia tăng tính kiên cố cho đàn ghi ta.
- Leng keng leng keng ~~
Tiếng đàn mượt mà đầy đặn vang lên, khiến cho trái tim hai cô gái rung động.
- Các ngươi hát đi, ta sẽ đệm đàn.
Mục Lương dịu dàng ra hiệu.
Hồ Tiên và cô gái tai thỏ đưa mắt nhìn nhau, sau đó bắt đầu ngâm nga.