Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 487: Gia Nhập Đội Quân Cướp Bắ
Mục Lương dùng tâm linh ý niệm câu thông với Kỳ Lân, hỏi thăm tình huống của Nguyệt Thấm Lan. - Có cần ta đi tới đó không?
Ngôn Băng đứng lên, trên người vẫn còn mặc Khôi Giáp U Linh.
Cô đã quen với việc mặc nó, chỉ có lúc đi ngủ mới cởi ra.
- Không cần, cô ấy đã về rồi.
Mục Lương ôn hòa cười nói.
Kỳ Lân đã trở về, đồng thời cũng truyền tới tin tức bình an của nhóm người Nguyệt Thấm Lan.
- Cuối cùng cũng xong xuôi.
Ngay sau đó, giọng nói ưu nhã mang theo chút mệt mỏi truyền đến, Nguyệt Thấm Lan đi vào phòng ăn, bước đi vẫn tao nhã như cũ.
Mễ Nặc vội vàng hô to:
- Chị Thấm Lan, mau tới đây ngồi.
- Ngươi vất vả rồi.
Mục Lương hơi cong khóe miệng.
Nguyệt Thấm Lan nhìn đối phương với ánh mắt u oán, vén lọn tóc màu lam qua sau lỗ tai, đi tới rồi ngồi xuống bên cạnh anh.
Cô nghiêng đầu nhả khí thoang thoảng mùi thơm như hoa lan nói:
- Hung thú đã được mang về, được sắp xếp ở Trại Chăn Nuôi.
- Ăn trước đi, những việc này để tối rồi nói sau.
Mục Lương nắm tay của Nguyệt Thấm Lan để trấn an.
Cô cảm giác một thân mỏi mệt đều tan thành mây khói, lực chú ý đặt ở trên bàn cơm.
- Bắp thật sự ăn rất ngon.
Nguyệt Phi Nhan phồng miệng, trước mặt cô ấy đã có hai cái cùi bắp được gặm sạch sẽ.
Ly Nguyệt và những người khác cũng đang ăn bắp, phối hợp với cháo lúa mì và bánh bột bắp, ai nấy đều ăn quên cả trời đất.
Hồ Tiên ăn bắp tương đối ưu nhã, bẻ từng hạt bắp thả vào chén, khi nào đủ một muỗng thì mới cho vào miệng nhấm nuốt.
- Nếu ngươi còn ăn bắp như vậy thì sẽ bị chúng ta đoạt hết đấy.
Mục Lương cười trêu ghẹo.
Hồ Tiên nghe vậy nhìn về phía mâm đựng bắp, lúc này đã vơi hết hai phần ba.
Cô lại nghiêng đầu nhìn về phía Nguyệt Phi Nhan, đối phương giống như là hamster, há mồm gặp bắp rồi xoay vòng vòng, hạt bắp đều ở trong miệng.