Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 472: Bảo Khố, Bắp Ngô
Lão biết Huyết Độc, chỉ là không nghĩ tới trong tay Gia Áo lại có vật này. Ly Nguyệt dừng lại bước chân, dùng giọng lạnh như băng tỉnh táo nói:
- Dám gây hại cho thành Huyền Vũ, tuyệt đối sẽ bị giết chết hết.
Khuôn mặt của Đại trưởng lão Sát Huyết đen lại nói:
- Mời về nói cho thành chủ các ngươi biết, chuyện Huyết Độc là hành vi của riêng mỗi Gia Áo, hoàn toàn không liên quan đến gia tộc Sát Huyết chúng ta.
- Ta sẽ truyền lời lại.
Dưới đáy mắt của Ly Nguyệt thoáng qua tia ngoài ý muốn.
Cô gái tóc trắng nhìn chăm chú Đại trưởng lão thật lâu, sau đó quay người rời đi.
- Gia Áo, tên khốn đáng chết này.
Lão nghiến răng nghiến lợi, hai con ngươi trở nên đỏ như máu, đây là bị chọc đến tức giận.
Lão không dám hành động thiếu suy nghĩ, vẫn kiềm chế khí thế như cũ, không dám thả ra.
Vì bảo vệ toàn bộ gia tộc Sát Huyết, lão không thể không lỏng, đè xuống lửa giận trong lòng.
…………
Đạp đạp đạp ~~
Bên ngoài pháo đài Sát Huyết, đường phố vắng vẻ vang lên tiếng bước chân dồn dập.
- Ly Nguyệt?
Âm thanh trong trẻo lạnh lùng của Ny Cát Sa vang lên.
- Là ta.
Tia sáng năm màu lóe lên, Ly Nguyệt hiện thân ra.
- Nhiệm vụ hoàn thành.
Âm thanh của Ngôn Băng đồng thời vang lên.
Cô gái tóc tím hiện thân ra, cô phụ trách giết 4 mục tiêu bất kỳ.
- Bốn mục tiêu của ta đã giải quyết.
Âm thanh của Ngải Lỵ Na truyền đến từ phía sau, trong tay còn cầm một cái túi da thú.
- Ngải Lỵ Na, trong tay ngươi cầm cái gì?
Ngôn Băng chớp chớp con mắt màu tím tràn đầy nghi ngờ.
Ngải Lỵ Na quơ quơ túi da thú, hoạt bát cười nói:
- Tinh thạch hung thú, tìm được từ trong nhà nhân vật mục tiêu.
-……
Ngôn Băng nhếch mép một cái.
- Ngươi cũng có?
Ly Nguyệt giơ tay lên, cũng là một cái túi da thú.
- A lặc, Ngôn Băng không có lấy sao?
Lông mi mảnh khảnh của Ngải Lỵ Na hơi run run, con mắt màu hồng mang theo ý cười.