Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 470: Nhiệm Vụ Ám Sát
Đêm khuya, bầu trời đen như mực, không có một tia sáng. Bên ngoài thành Dạ Nguyệt, nhóm hộ vệ đang canh gác cửa thành.
- A ha ~~
Một tên hộ vệ ngáp dài, sau đó như phản ứng dây chuyền, ba tên hộ vệ còn lại đều ngáp theo.
- Buồn ngủ quá, hôm nay ngươi có tới thành Huyền Vũ không?
Một tên hộ vệ ngáp dài, hỏi người bên cạnh.
- Không, nghe nói đồ vật trong đó rất đắt đỏ, ta không mua nổi.
Tên hộ vệ khác đá một hòn đá trên mặt đất.
Sau lưng nhóm họ vệ, hai chậu than lớn đang cháy hừng hực, ánh lửa chiếu sáng mặt đất trước cửa thành, bóng của bốn tên hộ vệ nhẹ nhàng lay động.
- Hô hô ~~
- Các ngươi có nghe thấy tiếng động gì không?
Lỗ tai của tên hộ vệlớn tuổi giật giật, cảnh giác nghe ngóng, hình như hắn nghe được âm thanh kì quái gì đó.
- Đội trưởng, có khi nào ngươi nghe lầm không? Làm gì có tiếng động nào ở đây.
Ba tên hộ vệ khác bật cười, cơn buồn ngủ tiêu tan không ít.
- Các ngươi không nghe thấy thật à?
Hộ vệ lớn tuổi nghiêm túc hỏi.
- Không có.
Hộ vệ trẻ tuổi lại ngáp một cái.
Cơn buồn ngủ lại đột kích lần nữa.
Răng rắc ~~
Một tiếng động thanh thúy vang lên, bốn bóng người đột ngột xuất hiện sau lưng bốn tên hộ vệ.
Bàn tay rơi xuống, bốn tên hộ vệ trợn mắt, đồng thời ngất xỉu.
- Vào thành.
Ly Nguyệt lạnh lùng nói.
Cô nhìn Ngôn Băng, Ngải Lỵ Na và Ny Cát Toa, bốn người lại tiến vào trạng thái ẩn thân lần nữa.
Một phút sau, cửa thành bị mở ra từ.
- Răng rắc ~~
Trên tường thành xuất hiện vài vết cắt, giống như có thứ gì khổng lồ trèo qua.
Thành Dạ Nguyệt, đường đi đen như mực.
Bốn người Ly Nguyệt bước nhanh trong đêm, đi theo Kỳ Nhông Năm Màu đang trong trạng thái ẩn thân.
May mà con đường chính của thành Dạ Nguyệt tương đối rộng rãi, Kỳ Nhông Năm Màu di chuyển cũng dễ dàng hơn một chút.
Mười lăm phút sau, Ly Nguyệt dừng bước, đôi mắt màu bạc ngắm nhìn bốn phía.