Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 443: Có Điều Hơi Độc Miệng Một Chút
Mễ Á liếc nhìn bạn tốt, khóe miệng không nhịn được cong lên một chút, hỏi một câu mang theo ẩn ý: - Mục Lương, chúng ta còn bao nhiêu ngày mới đến thành Dạ Nguyệt?
Cô cố ý nhấc lên vấn đề này, muốn nhắc nhở cô gái Ma Cà Rồng một chút.
Nhưng xem dáng vẻ của Hi Bối Kỳ là hoàn toàn không thèm quan tâm.
- Ngày mai chắc có thể đến thành Dạ Nguyệt.
Mục Lương ôn hòa đáp.
- Quá nhanh.
Mễ Á bất đắc dĩ lắc đầu.
- Chị, lần này ngươi sẽ ở lại đây chứ?
Mễ Nặc dừng nhai bánh lúa mì, tròng mắt màu lam nhìn chằm chằm cô gái tai mèo.
Mễ Á vỗ vai em gái, nhẹ giọng nói:
- Tạm thời ta không có nhiệm vụ, có thể ở thêm một thời gian nữa.
-.. … Vâng.
Mễ Nặc bĩu môi đáp.
Ý của cô gái tai mèo là khi nào có nhiệm vụ thì cô ấy sẽ phải rời đi.
- Yên tâm, bây giờ, ta đã biết ngươi ở thành Huyền Vũ, sau này khi nào rảnh rỗi thì ta sẽ tới đây.
Mễ Á trấn an em gái bằng giọng nói mềm ấm.
- Vâng.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
Nửa giờ sau.
Mọi người đã ăn sáng xong, ai có việc đều đã rời đi trước.
Ly Nguyệt đi tới bên cạnh Mục Lương, nhỏ giọng nói:
- Đã bắt được đối phương, hiện tại đang giam giữ tại phòng giam tầng bốn.
- Được rồi, ta đã biết.
Mục Lương đạm nhiên gật đầu.
Hi Bối Kỳ sờ cái bụng tròn xoe của mình, nàng lại ăn quá no.
Cô đứng lên, dự định trở về phòng của mình đọc ‘Hồng Hoang’ một lần nữa.
- Hi Bối Kỳ.
Mục Lương cất tiếng gọi cô gái Ma Cà Rồng.
Đôi mắt đen của hắn trở nên thâm thúy, cười khẽ hỏi:
- Ngươi đã suy nghĩ muốn làm công việc gì ở thành Huyền Vũ chưa?
- Cái này…… Ta vẫn chưa nghĩ ra.
Hi Bối Kỳ cười ngượng ngùng hai tiếng, tròng mắt màu vàng nhìn loạn khắp nơi.
Không phải là cô chưa nghĩ ra, mấy ngày nay, cô mải mê đọc sách, căn bản không có tâm tư suy nghĩ chuyện này.