Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 441: Người Cuối Cùng Này Là Của Ta
.. … - Không có việc gì, ta rất khỏe mạnh.
Nguyệt Phi Nhan hoạt bát hồn nhiên nói.
- Vậy là tốt rồi.
Nguyệt Thấm Lan thở phào, đúng là nhìn con gái không bị làm sao.
- Vất vả cho ngươi rồi.
Mục Lương ngồi ở chủ vị, đưa tay ôn hòa tiếng nói:
- Nhanh ngồi đi.
- Mục Lương, nhiệm vụ mà ngươi giao phó ta đều đã hoàn thành, phòng bán vé cũng đã xây xong…
Nguyệt Phi Nhan vừa nói vừa kéo ghế ra, ngồi xuống.
- Ăn cơm tối đã! Việc này để sau lại nói.
Mục Lương khẽ cười nói.
- Được.
Nguyệt Phi Nhan gật đầu.
- Thơm quá ~~
Hi Bối Kỳ nhanh nhẹn đi vào phòng ăn, ngồi ở bên cạnh Mễ Á.
- Chiều nay ngươi đi đâu vậy?
Mễ Á kinh ngạc lên tiếng hỏi.
Cô vốn muốn tìm cô gái Ma Cà Rồng cùng đi siêu thị, lại nửa ngày không tìm được người, hiện tại tới giờ cơm lại xuất hiện đúng giờ.
- Đến Tiệm Sách ở Phố Buôn Bán.
Hi Bối Kỳ đưa tay cầm một cái bánh bao lên, cắn một ngụm, hơi hí mắt, vẻ mặt hưởng thụ.
- Đến tiệm sách?
Mễ Á chớp chớp đôi mắt màu đỏ tươi, nghi hoặc hỏi:
- Ngươi đi Tiệm Sách làm gì?
Hi Bối Kỳ giòn giã nói:
- Đọc sách nha.
- ‘Hồng Hoang’ sao?
Mễ Nặc ôn nhu hỏi.
Hi Bối Kỳ phồng cái miệng nhỏ nhắn, mơ hồ không rõ nói:
- Hả? Mễ Nặc ngươi cũng biết?
- Đương nhiên biết, ‘Hồng Hoang’ là sách mới của Mục Lương viết.
Mễ Nặc khẽ hất hàm tự hào nói.
- Ái chà chà… Là sách của Mục Lương viếtsao?
Hi Bối Kỳ trừng lớn đôi mắt màu vàng óng, vội vã nghiêng đầu nhìn về phía anh.
- Không phải trên bìa sách có kí tên rồi sao?
Mục Lương cau mày lại.
Bất kể là ‘Hỗn Độn’ hay ‘Hồng Hoang’, lúc in, cũng sẽ kí tên Mục Lương ở trên bìa sách.
- Ngạch, ta không có để ý.
Ánh mắt Hi Bối Kỳ né tránh.
Sự chú ý của cô đều đặt trên nội dung, căn bản không xem kỹ bìa sách và trang giới thiệu.
- Muốn đọc sách, không cần phải chạy tới Tiệm Sách, trong thư phòng cũng có.