Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 439: Giai Điệu Thật Êm Tai
Mục Lương ấn mở app âm nhạc và phim ảnh, trong màn hình tìm được ‘Âm Nhạc Đã Lưu’, sau khi tùy ý ấn mở liền chọn một ca khúc, nhấn vào nút chạy. Âm điệu vui sướng vang lên, tiếp theo là giọng ca trong suốt của một người con gái cất lên, quanh quẩn trong thư phòng.
- Ài ài ài? Làm sao nó có thể phát ra âm thanh?
Mễ Nặc lại lần nữa kinh ngạc hỏi.
-……
Đỏ môi đỏ của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch, yên tĩnh hưởng thức lời bài hát, bị giai điệu vui sướng êm tai hấp dẫn.
Hai cô gái đều nghe không hiểu ca khúc hát cái gì, chỉ cảm thấy giai điệu rất êm tai, chưa từng nghe qua âm thanh êm tai như vậy.
- Bầu trời đổ mưa……
Mục Lương hắng giọng một cái, bắt đầu ngâm nga theo giai điệu này.
- A lặc?
Nguyệt Thấm Lan bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Mục Lương, bên trong con mắt màu xanh nước biển tràn đầy ngạc nhiên, giống như phát hiện đại lục mới.
- Giai điệu thật Êm tai ~~
Mễ Nặc nửa híp mắt, lỗ tai thỏ màu xanh lam đung đưa theo tiết tấu.
Bốn phút trôi qua, ca khúc đã hết.
Mục Lương tắt điện thoại, bưng chén trà lên nhấp một hớp trà nóng.
- Khụ khụ.
Anh ho nhẹ hai tiếng, có chút ngượng ngập nói:
- Rất lâu không có ca hát, có chút lạc nhịp .
Hai con ngươi của Mễ Nặc tỏa sáng lấp lánh, sùng bái nói:
- Thật sự rất êm tai.
- Thích không?
Mục Lương dùng chất giọng ấm áp hỏi.
- Ừ, rất thích.
Mễ Nặc đáp lại bằng giọng mềm mại, liên tục gật đầu.
- Vậy sau này, ta dạy cho ngươi hát.
Mục Lương đưa tay nắn bóp lỗ tai của cô, cảm thấy cảm giác thật tốt.
Trong lòng của anh chợt có ý nghĩ, về sau có thể mở Viện Ca Kịch hay không?
Nhưng trước đó, phải bồi dưỡng một nhóm người biết ca múa, lại phải chế tạo các loại nhạc khí mới được.
Đến lúc đó, diễn kịch, lại bán vé vào cửa, lại có thể kiếm một số lượng lớn tinh thạch hung thú.