Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 425: Một Ngụm Rượu Một Ngụm Thịt
Ban đêm, gió nhẹ thổi qua. Trong thư phòng, Mục Lương kiểm tra ‘Hỗn Độn’ vừa viết xong, tiến hành sửa chữa lần cuối cùng.
Cộc cộc cộc ~~
Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa bước vào, nàng đi tới bên cạnh anh rồi đặt dĩa trái cây lên trên bàn.
Mục Lương ngẩng đầu nhìn Nguyệt Thấm Lan, kéo tay của cô, ôn hòa hỏi:
- Còn chưa ngủ?
- Ngủ không được.
Nguyệt Thấm Lan gom lại mái tóc dài màu xanh nước biển sang một bên rồi ngồi xuống bên cạnh anh, tùy ý đối phương nắm tay mình.
- Còn đang lo lắng cho Phi Nhan à?
Mục Lương nhẹ nhàng xoa bóp tay của cô, giọng nói dịu dàng và tràn ngập từ tính.
- Có một chút.
Nguyệt Thấm Lan lộ ra nụ cười khổ.
Đây là lần đầu tiên Nguyệt Phi Nhan đi xa nhà, làm sao cô không lo lắng cho được?
- Ngươi cũng đã nói cô ấy nên rèn luyện một chút.
Mục Lương vỗ mu bàn tay của Nguyệt Thấm Lan, khuyên bảo:
- Ở cố hương của ta có một câu như thế này, ưng con chỉ biết trốn dưới cánh của ưng mẹ thì sẽ khó có thể vật lộn với trời cao, chỉ có ra ngoài rèn luyện mới có thể biến thành bá chủ bầu trời độc chiếm một khoảng không trung cho mình.
-…..
Nguyệt Thấm Lan mím môi không nói gì, liếc xéo Mục Lương một cái, giận trách:
- Ngươi nói ta là ưng mẹ đấy à?
- Khụ khụ…… Đây chỉ là ví von thôi.
Mục Lương ho nhẹ hai tiếng.
- Ta hiểu đạo lý này, nhưng vẫn sẽ lo lắng.
Nguyệt Thấm Lan trợn trắng hai mắt.
- Yên tâm đi.
Đôi mắt đen láy của Mục Lương lộ ra ý cười.
Anh đột nhiên nghiêm túc hỏi:
- Phi Nhan không phải là con ruột của ngươi đúng không?
Năm nay, Nguyệt Phi Nhan mười bảy tuổi, mà nhìn Nguyệt Thấm Lan chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
- Dĩ nhiên không phải rồi, ta còn trẻ như vậy làm sao sinh được đứa con gái lớn như vậy chứ?
Nguyệt Thấm Lan nói bằng chất giọng hờn trách.
Đôi mắt màu xanh nước biển của cô xoay tròn một vòng, ưu nhã nói: