Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 421: Máy Bay Số Hiệu Huyền Vũ Cất Cánh
Những hành khách khác ở sảnh chờ cũng đi lên, được tiếp viên phục vụ dẫn dắt đi tới khoang phổ thông. - Đội trưởng, ta có chút khẩn trương.
Đạt Tư nắm thật chặc túi da thú, sau khi đi lên máy bay, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi.
- Không có tiền đồ.
Ngõa Nhĩ Đa liếc mắt nhìn hắn.
Trong lòng hắn cũng khẩn trương, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, sẽ làm mất hình tượng.
Nữ tiếp viên đi vào khoang phổ thông, giương giọng hô:
- Mời ngồi vào chỗ ngồi phù hợp với số ghi trên vé bay, dò số ngồi xuống.
- Dò số ngồi xuống?
Ngõa Nhĩ Đa lấy vé bay ra, lật qua lật lại nhìn hai lần. Mới thấy bên trên góc trái có ghi số ghế, là số ‘15’.. Hắn nhìn về phía hàng ghế phía trước, tìm được ghế ghi số 15 ở hàng thứ ba bên cạnh.
- Máy bay số hiệu Huyền Vũ chuẩn bị cất cánh, mời tranh thủ thời gian ổn định chỗ ngồi.
Nữ tiếp viên phục vụ lại lên tiếng nhắc nhở.
Trong khoang phổ thông, mọi người nghe vậy thì vội vã tìm chỗ ngồi của mình. Hạ Lạc thu tầm mắt lại, nghiêng đầu ôn nhu nói:
- Anh, dường như khu cao cấp cũng chỉ có hai chúng ta.
- Ừm như vậy cũng tốt.
Hạ Nạp Ân thản nhiên nói.
Trên sân thượng của Sơn Hải Quan, Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi giáp Chu Tước, đang nói lời từ biệt với Nguyệt Thấm Lan.
- Trên đường cẩn thận một chút, bảo vệ bản thân cho tốt.
Nguyệt Thấm Lan dặn dò.
- Ai nha!
Nguyệt Phi Nhan nhíu miệng, ngây thơ nói:
- Mẹ, ta biết rồi, cũng không phải đứa trẻ ba tuổi.
- Ngươi và đứa trẻ ba tuổi không có khác biệt gì lớn.
Nguyệt Thấm Lan nhếch miệng lên, giơ tay lên búng vào trán của cô gái tóc đỏ.
- Ui da!
Nguyệt Phi Nhan bất mãn nhíu mũi thon.
- Nhớ kỹ lời nói của ta.
Nguyệt Thấm Lan cười mắng một tiếng.
Con gái sắp đi xa, thân là người làm mẹ làm sao lại không có chút lo lắng nào cho được.