Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 414: Quan Niệm Khác Nhau
Mục Lương bưng chén lưu ly lên, nhấp một ngụm nước trà. Khóe miệng của anh nhếch lên, ý nghĩa thâm sâu nói:
- Đúng vậy, tri thức có thể thay đổi vận mệnh.
Tam Trưởng Lão trầm mặc không nói.
Cô suy nghĩ một chút, từ từ biết được lời của anh có ý nghĩa gì.
Người làm nghiên cứu ở trên Ốc Đảo, có chín phần mười là biết chữ.
Chỉ có biết chữ mới có thể xem hiểu ghi chép mà người xưa lưu lại, giữa hai bên cũng có thể trao đổi nhanh hơn.
Mục Lương cau mày, kinh ngạc hỏi:
- Sao vậy, Ốc Đảo không có dạy trẻ con biết chữ ư?
Khóe miệng của Tam Trưởng Lão đắng chát, chậm rãi lắc đầu.
- Chúng ta không có dư thừa tinh lực đặt ở trên người trẻ con.
Bối Nhĩ Liên nâng mi mắt, thấp giọng nói:
- Chờ bọn họ lớn lên, đứa trẻ thông minh mới có thể tiếp nhận bồi dưỡng.
Sau những trẻ con lớn lên sẽ chọn lựa ra những đứa trẻ thông minh, dạy bọn họ biết chữ, tương lai có thể giúp một tay làm nghiên cứu.
Tam Trưởng Lão cũng muốn khiến cho bọn nhỏ đều biết chữ, nhưng không biết phải làm sao khi tình huống không cho phép.
Dù sao thì ở Ốc Đảo, tài nguyên là có hạn, không có cách nào dạy tất cả trẻ con biết chữ, bọn họ cũng cần làm việc, như vậy mới có thể nuôi sống chính mình.
- Sau khi lớn lên mới dạy?
Mục Lương nhẹ nhàng lắc đầu.
- Mục Lương các hạ cảm thấy không đúng sao?
Tam Trưởng Lão nín thở nhíu mày.
Mục Lương ngồi thẳng người, đôi mắt màu đen thâm thúy, lãnh đạm nói:
- Quan niệm của ta và Ốc Đảo các ngươi không giống nhau.
- Ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi, trẻ con chính là một tấm giấy trắng, phải được bồi dưỡng từ nhỏ, chỉ cần dạy dỗ thật tốt, có thể sẽ càng ưu tú hơn so với người đời trước.
Mục Lương giải thích quan niệm của mình, đây là tổ quốc của chính mình kiếp trước, dùng tới thời gian gần năm ngàn năm, đi vào thực tiễn tổng kết ra được.