Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 400: Phúc Lợi Cho Thuộc Hạ
– Đây chính là hoa quả, thật sự bán rẻ như vậy? Tam trưởng lão ho nhẹ hai tiếng, che giấu sự bối rối của mình.
- Thật sự nha, ta mua được với giá mười đồng Huyền Vũ.
Lan Đế mở ra túi giấy trong ngực, đưa tay lấy ra một quả quýt, ấp úng cắn xuống một cái.
-……
Khóe miệng của Mục Lương hơi giật giật.
Nguyệt Thấm Lan đưa tay che miệng, ưu nhã cười nhắc nhở:
- Tiểu thư Lan Đế, quýt cần phải lột lớp vỏ bên ngoài ra mới ăn.
- Hả? Phải lột vỏ sao?
Lan Đế ngạc nhiên, đã nuốt xuống vỏ quýt cùng thịt quả trong cái miệng nhỏ nhắn.
- Đúng vậy, lột vỏ ra ăn mới ngon.
Trong đôi mắt màu xanh biển của Nguyệt Thấm Lan hiện lên ý cười.
Lan Đế nhìn chằm chằm quả quýt đã được cắn một cái, lâm vào trầm tư.
Hơn nữa, cô còn ăn ba quả như vậy, cũng là cắn cả vỏ và thịt quả, nuốt vào trong bụng.
-……
Khóe mắt của Tam trưởng lão run lên, hoa quả còn có thể ăn như vậy?
Cô đã lớn như vậy, hoa quả cũng chỉ ăn qua ba bốn lần.
Lúc này, nhìn Lan Đế từng ngụm cắn quả quýt, trong lòng đang nổi lên gợn sóng.
Khuôn mặt của Bối Nhĩ Liên nghiêm túc hỏi:
- Mục Lương các hạ, hoa quả ở Thành Huyền Vũ thật sự bán rẻ như vậy?
- Đây chính giá của hoa quả ở siêu thị.
Mục Lương lạnh nhạt gật đầu.
-……
Miệng của Bối Nhĩ Liên há to, trong lòng đang vô cùng chấn động, rất lâu không thể bình tĩnh.
- Đại nhân Mục Lương, đã đến Vườn Trái Cây.
Lúc này, ở ngoài toa xe truyền đến âm thanh cung kính của hộ vệ Khu vực Trung ương .
Xe ngựa chậm rãi dừng lại, Nguyệt Thấm Lan đứng dậy, mở ra cửa buồng xe, một bước xuống xe đầu tiên.
- Xuống xe thôi.
Nhóm người Lan Đế cũng lần lướt xuống xe.
- Lại một cây đại thụ.
Lỵ Lỵ ngẩng đầu, nhìn trên tường rào xuất hiện một gốc cây khổng lồ cao chục mét, tán cây che khuất cả bầu trời, ngẩn người một hồi.
Tam trưởng lão nghiêm túc quan sát gốc đại thụ này, phát hiện ở giữa nhánh cây to lớn đã kết thành quả to bằng một bồn rửa mặt.