Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 398: Mua Mang Ra Ngoài Bá
Lan Đế không kịp chờ đợi cầm lấy một quả táo, không lau mà cắn một miếng. - Răng rắc ~~
Cô cắn vào một ngụm, vị táo ngọt thanh tràn vào trong miệng, nhiều nước, mùi vị tươi mát, đậm vị trái cây.
- Ô ô, ngon quá! ~~
Lan Đế hơi híp mắt, khóe miệng còn vương nước trái cây.
- Thì ra trái cây có mùi vị này, ăn ngon thật.
- Ừng ực~~
Lỵ Lỵ nuốt nước miếng, ánh mắt chỉ nhìn thẳng.
- Ta cũng muốn một phần giống như cô ấy.
Cô không nói hai lời, lấy ra một tờ 10 đồng đưa cho nhân viên bán hàng.
- Được, xin chờ một chút.
Nhân viên bán hàng cười càng thêm vui vẻ hơn, nhận lấy tiền, lấy túi giấy ra bắt đầu để trái cây vào.
- Răng rắc răng rắc ~~
Chờ khi Lỵ Lỵ nhận được trái cây, Lan Đế đã ăn xong một quả táo.
Cô nhịn xuống cảm xúc muốn ăn trái cây, trái cây là thứ rất quý, phải giữ lại để từ từ thưởng thức.
- Ta lại ăn thêm một quả lê vậy.
Lan Đế nhìn qua túi giấy, lấy ra một quả lê lớn chừng nắm tay, cắn một miếng lớn.
-…
Lỵ Lỵ mím môi một cái, cắn ngụm lớn như vậy, có phải đã quá phí của trời rồi hay không?
- Ừm ừm… Lỵ Lỵ, sao ngươi không ăn?
Lan Đế chớp chớp hai mắt.
- Tạm thời không ăn.
Lỵ Lỵ cười khổ một tiếng.
- Vì sao?
Lan Đế nhỏ giọng nói.
Lỵ Lỵ lắc đầu, nghiêm túc nói:
- Ta muốn đem chỗ trái cây này về, có thể làm nghiên cứu.
-… Ngạch.
Lan Đế nhìn một nửa lê đang cắn dở trên tay, rơi vào trầm tư.
Sau một khắc, cô lại há to miệng cắn một miếng lê, thực sự không nhịn được vì trái cây quá ngon.
-…
Lỵ Lỵ nuốt nước miếng, mở to mắt mà nhìn bạn mình ăn.
- Vậy chúng ta trở về thôi.
Lan Đế một tay ôm túi giấy, tay kia cầm một nửa lê, vừa gặm vừa đi ra ngoài.