Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 395: Chỗ Không Nên Đi
Cung điện Khu Vực Trung Ương thành Huyền Vũ, đám người Bối Nhĩ đang ở trong Thiên Điện. Lan Đế ăn sáng xong thì nằm trên ghế sa lon, nghiêng đầu nhìn về phía Lỵ Lỵ đang cắt móng tay.
Nửa khuôn mặt của cô đang chôn trên ghế sa lon, ngây thơ lên tiếng hỏi:
- Lỵ Lỵ, hôm nay chúng ta có đi ra ngoài không?
- Đi đâu?
Lỵ Lỵ buông dao nhỏ xuống, hài lòng thổi một hơi, đôi mắt đánh giá ngón tay thon dài.
- Ta cũng không biết, Tam Trưởng Lão đi ra ngoài cũng không bảo chúng ta.
Lan Đế trở mình, đôi mắt màu hổ phách đờ ra nhìn chằm chằm trần nhà.
Các cô đã ở thành Huyền Vũ ba ngày, ngày hôm qua đi Phố Buôn Bán, những cửa hàng ở nơi đó đều đã đi dạo một lần.
- Cũng không biết Tam Trưởng Lão đi đâu…
Lỵ Lỵ thở dài, Tam Trưởng Lão không ở đây, cô luôn cảm thấy không có sức ở thành Huyền Vũ, liền nhăn mũi thon lại, buồn rầu nói thầm một câu:
- Cũng không biết Mễ Á chạy đi đâu rồi.
- Lỵ Lỵ, nếu không chúng ta đi hỏi Tiểu Lan một chút?
Lan Đế ngồi dậy, đưa tay sửa sang lại mái tóc ngắn màu nâu bị ngủ loạn.
- Cũng tốt, đi ra ngoài một chút.
Lỵ Lỵ gật đầu, xoay người mở cửa đi ra ngoài.
- Chờ chút đã.
Lan Đế nhảy xuống ghế sô pha, xỏ giày đi ra phía ngoài.
Hai người trở lại đại sảnh Cung Điện, tìm được tiểu hầu gái đang canh giữ cửa phòng làm việc.
- Tiểu thư Lỵ Lỵ, tiểu thư Lan Đế, có chuyện gì không?
Vệ Ấu Lan nhẹ nhàng hỏi.
- Chúng ta muốn đi ra ngoài một chút nhưng không biết đi nơi nào thì tốt.
Lan Đế vô thức nhỏ giọng nói.
Vệ Ấu Lan suy nghĩ một chút, sau đó ôn nhu đề nghị:
- Có thể đi ngoại thành, nơi đó có siêu thị, các ngươi có thể đi xem.
- Siêu thị?
Lỵ Lỵ chớp chớp đôi mắt màu xanh sẫm, nhẹ giọng hỏi:
- Ở đâu?
Vệ Ấu Lan đáp lại với giọng trong trẻo:
- Bên cạnh quảng trường nhỏ ở khu vực ngoại thành, tòa nhà lớn nhất chính là siêu thị.