Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 377: Dời Núi
– Đi thôi, trở về Thành Huyền Vũ . Mục Lương lạnh nhạt nói.
- Du du ~~
Ưng Lửa nghe vậy vỗ cánh, bay lên như diều gặp gió.
Hồ Tiên thấp giọng kinh hô, vội vàng khống chế cân bằng cơ thể, đề phòng chuyện bị té xuống từ trên lưng của Ưng Lửa.
- Ngao ngao ~~
Kỳ Lân ngửa mặt lên trời thét dài.
Mục Lương cúi đầu nhìn lại, con mắt màu đen lóe lên ánh sáng.
- Cuối cũng cũng rời đi.
Hồ Tiên cúi đầu nhìn qua thành Vạn Yêu đang dần thu nhỏ, lẩm bẩm một câu.
- Không nỡ?
Âm thanh của Nguyệt Thấm Lan tao nhã hỏi.
- Có một chút……
Hồ Tiên im lặng trong phút chốc, lập tức cười khẽ yêu mị nói:
- Cũng chỉ có một chút.
- Thành Huyền Vũ tốt hơn nhiều so với Thành Vạn Yêu.
Nguyệt Thấm Lan tràn đầy tự tin nói.
- Ta rất chờ mong cuộc sống tương lai.
Hồ Tiên đưa hai cánh tay ra, giãn ra cái eo thon mảnh khảnh, thở ra một hơi thật dài.
Đồng thời, cổng ngoại thành Thành Vạn Yêu mở rộng, người thú đầu rắn dẫn nhóm thuộc hạ của Hồ Tiên, cùng với người nhà của bọn họ rời đi Thành Vạn Yêu.
Hơn một ngàn năm trăm người, có người lớn có con nít, cũng có phụ nữ với người già yếu, bọn họ đang gánh khiêng, bao lớn bao nhỏ đi thẳng đến Rùa Đen.
- Thành Huyền Vũ thật sự sẽ chứa chúng ta, cung cấp nhà miễn phí sao?
- Chắc sẽ, Hầu Gia sẽ không gạt chúng ta.
- Đúng vậy, Hầu Gia đối với chúng ta đều rất tốt, chưa bao giờ lừa chúng ta.
Khi bọn họ trò chuyện với nhau, một số người mặt lộ vẻ u sầu, có còn người đang chờ mong và lo lắng.
- Hô hô ~~
Ưng Lửa vỗ cánh, bay qua sơn cốc.
- Tiểu Vũ, ngừng một chút.
Mục Lương đột nhiên lên tiếng.
- Du du ~~
Ưng Lửa nghe vậy lơ lửng giữa không trung, cánh nhẹ nhàng vỗ.
- Mục Lương, làm sao vậy?
Nguyệt Thấm Lan khẩn trương hỏi.
Chẳng lẽ Thú Vương Thành Vạn Yêu đuổi tới?
- Không có việc gì, chỉ là tránh đêm dài lắm mộng, trước tiên nên cần dời đi mỏ muối.