Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 364: Thời Gian Đến Rồi
Sau 5 phút. Hai tay của Hồ Tiên cầm ly trà sữa trân châu, vui vẻ rời khỏi Tiệm Đồ Uống Lạnh, lúc này cô giống như cô em nhà hàng xóm.
Cô nhìn quanh toàn bộ Phố Buôn Bán, lần này không thấy chị gái mặc quần áo màu lam nữa.
- Chẳng lẽ tự ta đi vào?
Hồ Tiên nhìn về phía cổng chính Úng Thành, do dự một chút, vẫn cất bước đi qua.
- Xin dừng bước.
Hộ vệ canh gác cổng ngăn cô lại.
- Thỉnh bẩm báo thành chủ các ngươi, nói hầu gia Hồ Tiên Thành Vạn Yêu cầu kiến.
Hồ Tiên vũ mị nói.
Cô dời đi đuôi cáo trên mặt, con mắt màu đỏ rực biến thành màu hồng, phóng thích một tia mê hoặc.
- A…… Được.
Hai mắt của hộ vệ canh gác cổng vô thần.
Trên mặt của hắn lộ ra nụ cười ngu ngốc, đờ đẫn quay người, bước nhanh chạy về hướng bên trong Úng Thành.
…………
- Đạp đạp đạp ~~
Úng thành, Ngôn Băng mặc Khôi Giáp U Linh xuất hiện ở cổng thành.
Cô nhìn quanh hai bên cổng thành, trong miệng nhẹ giọng thì thầm:
- Nữ nhân có bảy cái đuôi……
Ngôn Băng vốn đang báo cáo cho Mục Lương trong thư phòng, vừa vặn có người tới bẩm báo, nói Hầu gia Hồ Tiên cầu kiến.
Thế là Mục Lương trực tiếp để cho Ngôn Băng đi một chuyến.
- Tìm được rồi.
Ánh mắt của Ngôn Băng lóe lên ánh sáng, chú ý đến cô gái đứng bên trái cổng thành, bảy cái đuôi cáo lông xù kia rất dễ nhận ra.
Cô đi lên trước, âm thanh lạnh nhạt hỏi:
- Hồ Tiên?
- Là ta.
Hồ Tiên đang hút trà sữa, chợt ngừng một lát, ngước mắt dò xét Ngôn Băng.
Trên người người này mặc Khôi Giáp U Linh phát ra ba màu, mảnh giáp hình mũi khoan rất xinh đẹp.
Trong lòng của Hồ Tiên chợt thích thú, cảm thán nói:
- Khôi giáp thật đẹp.
- Thành chủ đại nhân mời ngươi đi vào, đi theo ta.
Ngôn Băng thản nhiên nói.
Cô ấy cũng quan sát Hồ Tiên, mặc dù đối phương chỉ lộ ra nửa gương mặt, nhưng giác quan thứ sáu nói cho cô ấy biết, đối phương rất xinh đẹp.