Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 347: Phiếu Đổi Miễn Phí
Hôm nay nghỉ ngơi, cô không mặc Khôi Giáp U Linh mà mặc quần áo hàng ngày, chuẩn bị thật tốt để đi dạo một vòng thành Huyền Vũ. Từ khi hai người đến thành Huyền Vũ vẫn còn chưa đi dạo tử tế, cộng thêm việc không lâu trước đây thành Huyền Vũ cải tạo lần thứ ba, rất nhiều nơi thay đổi lớn.
- Chị A Thanh đâu rồi?
A Mạn hỏi với giọng nói trong trẻo.
A Thanh là hộ vệ Khu vực Trung ương dưới quyền của Ngôn Băng, ngày hôm nay, cô cũng nghỉ phép, ba người đã cùng nhau hẹp gặp.
Ny Cát Sa thuận miệng nói một câu:
- Ta đã gặp cô ấy trên đường, cô ấy nói sẽ chờ chúng ta ở nhà ăn.
- Vậy chúng ta đi nhà ăn.
A Mạn nghe vậy gật đầu.
Hai ba phút phía sau, hai cô đi vào nhà ăn, nhìn thấy cô gái tóc ngắn đang ngồi dựa vào tường, trước mặt cô còn có một cái chén lớn.
- Chị A Thanh.
A Mạn lên tiếng gọi.
Cô gái tóc ngắn nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên, giơ tay ra hiệu, cô cũng đang đeo khăn che mặt, cho nên nhìn không thấy biểu cảm.
- Đi xếp hàng lấy bữa sáng trước đã.
Ny Cát Sa vỗ xuống bả vai của A Mạn, đi về phía quầy hàng.
- Ừm.
A Mạn gật đầu.
Năm phút sau, hai người bưng khay đi tới trước mặt A Thanh rồi ngồi xuống.
Bữa sáng nhà ăn hôm nay là canh thịt và bánh thịt, số lượng rất đủ, thỏa mãn ăn no.
- Sớm vậy.
A Thanh chào hỏi.
- Buổi sáng tốt lành.
A Mạn xé mở bánh thịt, vén một góc khăn che mặt lên, sau đó đưa bánh thịt vào trong miệng.
Cô phồng miệng, lời nói mơ hồ không rõ hỏi:
- Chị A Thanh, sao hôm nay ngươi lên sớm vậy?
- Giống như ngày thường thôi.
A Thanh nhẹ giọng đáp lại một câu.
Bát trước mặt cô đã trống không, hiển nhiên là ăn no rồi.
- Như vậy a…
A Mạn cúi đầu ăn miếng canh thịt, lại hỏi:
- Ăn điểm tâm xong, lát nữa chúng ta đi làm gì trước?
- Đi Phố Buôn Bán, tiểu thư Mễ Nặc mở Tiệm Đồ Uống Lạnh, chúng ta có thể đi nếm thử.