Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 332: Phần Cơm Của Tiểu Hầu Gái
– Lộc cộc Ly Nguyệt tiến vào phòng ăn, cô vẫn như cũ mặc một thân Khôi Giáp U Linh, chỉ là đã tháo xuống mũ giáp, đổi thành mặt nạ.
Ba Phù trở nên khẩn trương, đó là cô gái lạnh như băng đã từng kiểm tra các cô.
- Mục Lương còn chưa tới sao?
Giọng nói lạnh lẽo của Ly Nguyệt vang lên, không chờ cô hầu gái nhỏ trả lời, phía sau đã truyền tới một giọng nói ấm áp.
- Tới rồi.
Khóe miệng của Mục Lương mang theo nụ cười, khi đi ngang qua cô gái tóc bạc, giơ tay vỗ vỗ đầu cô ấy.
Khóe miệng dưới mặt nạ của Ly Nguyệt hơi giơ lên, trong lòng đang rất sung sướng.
Ba Phù trộm đánh giá Mục Lương, trong lòng cảm thấy kinh ngạc không ngờ tới Thành Chủ Đại Nhân lại trẻ tuổi như thế?
- Tiểu hầu gái mới vào làm? Tên gọi là gì?
Ánh mắt của Mục Lương đặt lên người bé gái tóc ngắn màu tím khói.
- Ta, ta gọi là Ba Phù.
Ba Phù vô cùng khẩn trương, nói lắp.
- Thành Chủ Đại Nhân, ta, ta là Tiểu Mật.
Tiểu Mật lấy hết can đảm tự giới thiệu.
- Đừng khẩn trương.
Mục Lương cười khẽ xua xua tay.
Lúc này, Nguyệt Thấm Lan đi vào phòng ăn, nhìn lướt qua hai người Tiểu Mật và Ba Phù, ngồi ở bên cạnh Mục Lương, anh liền quay đầu hỏi:
- Mễ Nặc đâu, còn ở Phố Buôn Bán sao?
- Chắc sắp trở lại.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
Vừa dứt lời, cô gái tai thỏ ánh mắt mơ hồ đi vào phòng ăn, né tránh hai người Ba Phù, Tiểu Mật, ngồi xuống bên phải Mục Lương.
- Vị này chính là tiểu thư Mễ Nặc.
Vệ Ấu Lan nói nhỏ ở bên tai Ba Phù.
Bé gái tóc ngắn màu tím khói nghe vậy vội vàng gật đầu.
- Đừng quá vất vả, còn mấy ngày nữa mới đến thành Vạn Yêu.
Mục Lương giơ tay nhẹ véo mặt cô gái tai thỏ.
- Hiện tại, cũng không có quá vất vả.
Mễ Nặc bị nhiều người như thế nhìn thấy mình bị nhéo mặt, trên gương mặt xinh đẹp của cô lập tức nổi lên trên một vòng ửng đỏ, trong con người màu lam có tia giận dữ.