Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 329: Thành Huyền Vũ Không Có Nô Lệ
Có nô lệ nghi ngờ hỏi: - Thành Chủ Đại Nhân của các ngươi tốt bụng như vậy sao?
Không phải bọn họ không tin có người tốt như vậy mà là vì ở chốn ‘địa ngục’ quá lâu, trong lòng thật sự quá nhạy cảm.
- Các ngươi muốn rời đi?
Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh mở miệng hỏi.
Con mắt màu xanh nước biển của cô nhìn quanh mọi người tại đây, giọng lạnh nhạt nói:
- Muốn rời đi có thể nói một tiếng, ta phái người tiễn các ngươi xuống phía dưới.
- Cái này…
Các nô lệ hai mặt nhìn nhau, lại không ai bước ra một bước.
- Chúng ta sẽ không bắt buộc các ngươi, nếu như cảm thấy chúng ta sẽ làm hại các ngươi, vậy thì các ngươi đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Nguyệt Thấm Lan liếc đám người, như đang nói các ngươi đã không còn gì để bị lừa.
- Cái này…
Ba Nô nhếch miệng, đây là lời thật lòng.
- Thành Chủ Đại Nhân thu nhận các ngươi, nguyện ý ở lại thì có thể ở lại.
Nguyệt Thấm Lan khoanh tay trước ngực, ưu nhã nói:
- Các ngươi có thể ở trong thành tìm việc làm, kiếm điểm cống hiến nuôi sống bản thân.
- Không phải coi chúng ta là nô lệ sao?
Hách Căn khẩn trương hỏi.
- Thành Huyền Vũ không có nô lệ.
Nguyệt Thấm Lan lắc đầu.
Lời này không phải cô nói, là nguyên văn của Mục Lương.
Liên quan tới tình hình của người của Thành Bách Lý, Ny Cát Sa và Ngải Lỵ Na đã thám thính rõ ràng, cũng báo cáo lại cho anh.
Thành Bách Lý là thành nhỏ có chế độ nô lệ, những người bị vứt bỏ này đều là nô lệ.
- Cha, chị gái xinh đẹp là người tốt, cũng sẽ không gạt chúng ta.
Ba Phù kéo tay của cha mình.
- Ừm.
Ba Nô nhếch miệng, trong lòng hắn rất cảm kích Thành Huyền Vũ.
Nếu như không phải Man Thú Hoang Cổ đột nhiên xuất hiện, bọn họ đã bị thú triều giết mất, cũng không còn cơ hội tiếp tục đứng ở chỗ này.
Nguyệt Thấm Lan ngước mắt nhìn Ba Phù, trong ánh mắt lóe lên tia sáng, sắc mặt hoà hoãn lại, cô lạnh nhạt ưu nhã nói: