Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 326: Sự Tuyệt Vọng Chân Chính
Bóng đen to lớn bao phủ đang tiến đến, truyền đến rất nhiều âm thanh dày đặc và giòn vang, còn có tiếng nổ ầm ầm. Thành Bách Lý rung chuyển dữ dội, có một số nhà cửa đã đổ sập.
Ba Nô căng thẳng, cơ thể lảo đảo, vẫn bảo vệ con gái như cũ.
~ gào khóc~~
Hung thú ở bên trong thành Bách Lý chạy thục mạng, từ chỗ hổng của tường thành đổ nát chạy ra.
Một khắc sau.
Sự áp bức bao trùm lấy người dân, tất cả mọi người trong thành đều cảm thấy buông bực, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Ở trong ánh mắt hoảng sợ của bọn họ, cái bóng khổng lồ trong bão cát dần hiện rõ.
Nó là một con Man Thú Hoang Cổ như ngọn núi to khổng lồ, đôi mắt xanh lục khổng lồ của nó đang lạnh lùng nhìn xuống thành Bách Lý.
Trong sự yên lặng như chết chóc, nô lệ bên trong thành Bách Lý mở to mồm, ba hồn bảy vía đều bị dọa chạy sạch.
- Hoang… Man Thú Hoang Cổ!!
Cơ thể Ba Nô run lên, run như cầy sấy.
Nếu như, một khắc trước bọn họ cho rằng mình còn có thể sống sót, thì bây giờ mới chính là hoàn toàn tuyệt vọng.
Một con hung thú khổng lồ cứ như vậy đạp một đạp xuống, thì cả tòa thành sẽ bị phá hủy hơn một nửa!
- Ta cho rằng đã được cứu, không ngờ rằng vẫn phải chết.
Hách Căn nở nụ cười sầu thảm.
- Hết hy vọng rồi.
Ba Nô ngồi dưới đất than thở, ý thức có chút mơ hồ.
- Cha ơi.
Ba Phù vội vàng đưa tay ra đổi chỗ dựa.
Ngao ngao~~
Man Thú Hoang Cổ mở miệng gầm lên một tiếng.
Gió tanh thổi qua mặt, đối diện với bức tường thành đang rung chuyển, nô lệ ở trên đó ngã xuống mặt đất, không có một chút năng lực phản kháng nào.
Ầm ầm~~
Man Thú Hoang Cổ giơ hai chi trước lên rồi lại hạ xuống, bước tiến tới cũng dừng lại.
- Dừng, dừng rồi?
Vẻ mặt ngạc nhiên của các nô lệ, tâm trạng thay đổi nhanh chóng khiến bọn họ thở phào.
Cạch cạch~~
Bão cát ở phía trên bình chướng Lưu Ly, thu hút sự chú ý của nhóm nô lệ.