Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 325: Mọi Người Đều Đã Tuyệt Vọng
Ba Nô suy nghĩ thật nhanh, làm thế nào mới có thể làm cho con gái được sống sót. - Cha ơi, chú Hách Căn đâu rồi ạ?
Ba Phù mở to đôi mắt màu tím, nhìn về phía sau lưng của cha mình.
- Hắn vẫn còn đang ở trên tường thành.
Trong lòng Ba Nô thấp thỏm, Hách Căn chính là bạn thân của hắn.
Hắn quay đầu nhìn về phía tường thành, đã có thể nhìn thấy mấy con hung thú.
Trong đám nô lệ, cũng có mấy người là cường giả cấp 1, đang nổi lên để phản kháng.
Không phản kháng thì không được, vợ của bọn họ đều đang ở trong thành.
- Cha ơi, đi cứu chú Hách Căn thôi.
Ba Phù đã rơi nước mắt.
Ở thành Bách Lý lạnh lẽo vô tình này, người đối tốt với cô chỉ có cha và chú Hách Căn.
Ba Nô cắn răng, hắn nhìn vào đôi mắt tinh khiết của con gái, cảm giác bất lực ập đến.
Mấy phút sau.
- Nhanh chạy đi, hung thú đang tấn công cổng thành rồi.
Âm thanh của Hách Căn truyền đến.
Nhiều nô lệ từ trên tường thành chạy xuống, hoàn toàn không để chống chọi được sự tấn công của hung thú.
- Chú Hách Căn.
Đôi mắt màu tím của Ba Phù sáng lên.
- Chạy nhanh lên, đến phủ thành chủ, như vậy may ra còn có thể sống sót.
Bước chân lảo đảo chạy đến của Hách Căn.
- Đi thôi.
Ba Nô một tay ôm lấy con gái, chạy như điên về phướng Phủ Thành Cnhủ.
Hung thú tấn công thành, cửa thành gần như đã bị công phá, đã thương vong hơn một phần ba số nô lệ.
- Thành chủ đại nhân, hãy nhanh mở cửa ra, cho chúng tôi vào trong.
Ba Nô, Hách Căn và rất nhiều nô lệ khác dừng bước lại.
Bọn họ đã tuyệt vọng rồi, cổng vào nội thành đã bị khóa.
- Lúc nãy ta nhìn thấy thành chủ, hữu tướng, tả tướng dẫn theo đội tuần vệ tiến vào trong.
- Thành chủ đại nhân, ngài không thể tuyệt tình như thế được.
Các nô lệ khóc lóc cầu cứu, trong lòng tràn ngập sự oán hận và không can tâm, vì sao lúc đầu lại đến thành Bách Lý chứ?
- Không còn hy vọng nữa.