Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 322: Có Thể Chữa Khỏi Được Hay Không?
– Nấc~~ Nguyệt Phi Nhan ợ một tiếng, cô đã uống 3 ly trà sữa liên tiếp, còn tiểu hầu gái uống hết một ly liền không dám uống nữa, đang rửa sạch nồi và bát đã sử dụng.
- Uống đủ rồi, ta ra ngoài thành xem thử.
Nguyệt Phi Nhan lại ợ thêm một tiếng, rồi cất bước rời khỏi.
- Còn sáu ly, ta uống một ly, còn lại thì người nào đến trước thì cho người đó uống.
Mễ Nặc sắp xếp.
Cô xoay người lấy đá từ trong tủ lạnh ra, sau khi đập bể, bỏ vào trong ly trà sữa trân châu.
- Rột rột~~
Mễ Nặc uống hai ngụm, trà sữa mát lạnh khiến cho tinh thần của cô sảng khoái hơn.
- Quả nhiên trà sữa uống với đá thì càng ngon hơn, Tiểu Lan, ngươi cũng thử đi.
Mễ Nặc ngây thơ nói.
- Hả, ta có thể sao?
Vệ Ấu Lan bỏ chiếc nồi Lưu Ly trong tay xuống.
Mễ Nặc cười dịu dàng nói:
- Mau đến đây, có gì mà có thể hay không thể chứ.
-… Vâng.
Vệ Ấu Lan do dự một chút, rồi đưa tay cầm lấy ly trà sữa mà cô gái tai thỏ đưa.
- À đúng rồi, Mục Lương nói là muốn mở một Cửa Hàng Đồ Uống Lạnh ở Phố Buôn Bán, đến lúc đó thì ngươi qua giúp ta đi.
Giọng của Mễ Nặc trong trẻo, nói.
- Vâng~
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn đáp, cô bé uống thử trà sữa với đá, tâm trạng rất vui vẻ.
- Ta đến Phố Buôn Bán xem thử trước, chỗ này giao lại cho ngươi.
Mễ Nặc để ly Lưu Ly xuống, cô dự định đến Phố Buôn Bán để chọn mặt tiền, rồi cho người đến trang trí.
- À đúng rồi, ngươi hãy đưa qua cho Mục Lương thêm một ly trà sữa trân châu.
Âm thanh thanh thúy của Mễ Nặc lại truyền đến.
- Vâng.
Tiếng đáp yếu ớt của Vệ Ấu Lan.
Sau đó, cô bé mở tủ lạnh ra, lấy đá viên bỏ vào trong ly, chuẩn bị mang qua cho Mục Lương.
Nếu như tiểu hầu gái biết anh có năng lực hàn băng, sợ rằng sẽ không làm như thế.