Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 301: Cận Thị, Mắt Kiếng
Mục Lương trở lại Phủ Thành Chủ , trong tay phun ra tơ nhện làm thành túi lưới, bên trong chứa quả của cây Măng Cụt Bom. - Đạp đạp đạp ~~ –
- Mục Lương đại nhân, nhân viên làm ở Nhà thuốc tới, nói muốn gặp ngài.
Vệ Ấu Lan đi nhanh tới.
- Ở đâu?
Bước chân của Mục Lương dừng lại, hỏi.
Vệ Ấu Lan yếu ớt nói:
- Ở cửa Phủ Thành Chủ.
Mục Lương thuận miệng nói:
- Dẫn cô ấy tới thư phòng!
Anh cầm theo túi lưới làm bằng tơ nhện xoay người đi về hướng thư phòng.
- Được.
Vệ Ấu Lan lên tiếng.
Cũng không lâu lắm, cửa thư phòng bị gõ
- Cộc cộc cộc ~~
- Vào đi.
Âm thanh của Mục Lương truyền ra
Nhân viên làm ở Tiệm thuốc nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ ra, có chút sợ hãi đi vào.
Mục Lương đặt quả Bom đang nghiên cứu xuống, hỏi:
- Có chuyện gì à?
Qủa Bom là tên anh đặt quả của cây Măng Cụt Bom.
- Thành… Thành Chủ Đại Nhân.
Nhân viên ấy cung kính khom lưng hành lễ, lắp bắp nói:
- Là như vậy, ngày hôm nay, có một người bệnh kỳ quái đến mua thuốc.
- Kỳ quái như thế nào? Nói rõ một chút coi.
Mục Lương hứng thú.
- Năm nay, người bệnh ba mươi tuổi, ánh mắt xuất hiện vấn đề, nói mấy ngày nay nhìn thấy mọi thứ không rõ.
Nhân viên này đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
- Cô ây cũng uống bí dược chữa thương, nhưng hai ngày trôi qua, ánh mắt vẫn không thấy rõ như trước.
- Uống bí dược chữa thương cũng không có tác dụng?
Chân mày của Mục Lương cau lại, như suy nghĩ
Nhân viên này liền len lén ngước mắt liếc nhìn Mục Lương, lại lập tức cúi đầu yếu ớt gật đầu:
- Vâng, người đó đã dùng loại bí dược chữa thương tốt nhất.
- Ta đã có thể đoán được nguyên nhân là gì!
Mục Lương chậm rãi gật đầu, ngước mắt hỏi:
- Ngươi biết cô ấy ở nơi nào không?
- Thưa, Thành Chủ Đại Nhân, người bệnh kia vẫn còn ở Nhà Thuốc, ngày hôm nay, mới quay lại.
Nhân viên đã vội đáp lại nói.