Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 288: Thị Lực Của Mắt Chim Ưng
– Trả phòng. Hai người quay trở lại đại sảnh, trả lại chìa khoá cho Bách Biến Ma Nữ
- Vâng, hoan nghênh lần sau trở lại.
Bách Biến Ma Nữ tiếp nhận chìa khoá cười dịu dàng, vẫy tay chào tạm biệt.
Trở lại?
Đạt Tư, Ngõa Nhĩ Cam liếc nhau, yên lặng quay đầu đi ra phía ngoài.
Hơn mười phút sau, hai người xuyên qua Huyền Không Các và Thiên Môn Lâu, thuận lợi trở về mặt đất.
- Đi, đi đến Thành Phi Điểu .
Ngõa Nhĩ Cam ngẩng đầu nhìn về phía Thành Phi Điểu cách ngàn mét phía trước, đã hơn nửa năm không tới.
…
Thành Huyền Vũ, trong thành chủ phủ.
Mễ Á, Hy Bối Kỳ hai người đang thu dọn hành lý.
- Chị, không ở thêm vài ngày sao?
Mễ Nặc nắm lấy tay của chị mình, bên trong con mắt màu xanh lam tràn đầy luyến tiếc.
Hy Bối Kỳ mím môi, trong lòng cũng suy nghĩ nên ở thêm vài ngày cũng tốt.
Cô len lén nhìn phía Mục Lương, thầm than một tiếng, giọt máu của anh trong cơ thể cô vẫn còn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết.
- Thời gian cấp bách, chờ ta xử lý xong chuyện của mình sẽ tới tìm ngươi.
Mễ Á nhẹ giọng nói.
- Vâng.
Tai thỏ màu xanh của Mễ Nặc cụp xuống, trong lòng sa sút.
- Chia tay chỉ vì lần gặp lại tiếp theo.
Mục Lương xoa xoa đầu của cô gái tai thỏ.
- Chia tay chỉ vì lần gặp mặt tiếp theo.
Mễ Nặc lặp lại câu Mục Lương vừa nói.
- Rất hay.
Hai mắt của Hy Bối Kỳ sáng lên, lộ ra răng mèo.
Mễ Á vươn tay ôm em gái vào trong ngực, không ngừng nói:
- Ngươi ở Thành Huyền Vũ ngoan ngoãn chờ ta.
- Ừm, chị ở bên ngoài phải cẩn thận an toàn.
Mễ Nặc dùng lỗ tai cọ vào khuôn mặt của cô gái tai mèo.
- Ta biết rồi.
Mễ Á nghiêm túc gật đầu.
- Đã thu dọn đủ rồi sao?
Mục Lương ôn hòa hỏi.
- Chắc đủ rồi.
Ánh mắt của Mễ Á né tránh.
Cô cảm thấy rất không thú vị, nhất là nhìn thấy bao da thú bên chân, bên trong đựng đều là hạt giống, là mua thiếu của Mục Lương.
Anh cúi đầu nhìn thoáng qua, gõ xuống cái trán của Mễ Nặc một cái, khẽ cười nói: