Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 284: Dùng Lông Của Ngươi Dệt Vài Tấm Vải
– Đạp đạp ~~ Phía dưới Khu vực Trung ương, Ly Nguyệt mang theo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư đi tới.
A Mạn đưa tay lên làm động tác chào tiêu chuẩn:
- Ly Nguyệt đội trưởng.
- Ừm.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu, cất bước đi vào Khu vực Trung ương.
Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư vội vàng đuổi theo.
Đi vào Khu vực Trung ương, hai người tò mò quan sát hoàn cảnh xung quanh, nhất là lúc ngẩng đầu nhìn lên phía trên, tán cây khổng lồ làm cho bọn hắn thất thần.
- Thật là đồ sộ.
Đạt Tư há to mồm.
Ngõa Nhĩ Cam nhỏ giọng, tham lam nói:
- Nếu có thể bán nó đi, đời này chúng ta có thể không lo ăn không lo mặc.
- Khụ khụ, đội trưởng tỉnh táo một chút.
Đạt Tư biến sắc.
Ở địa bàn người khác, nói lời như vậy, sợ là ngại bản thân sống quá dài.
- Đi nhanh lên.
Ly Nguyệt dừng lại ở tầng hai, quay đầu chờ.
- Tới ngay, ngay đây.
Đạt Tư lôi kéo Ngõa Nhĩ Cam, bước nhanh hơn đi về phía trước.
Hai người càng lên cao càng kinh ngạc, từng mảng thực vật màu xanh được trồng ngẫu nhiên ở trước cửa, giống như không đáng bao nhiêu tiền vậy.
Ly Nguyệt đi vào Phủ Thành Chủ, trực tiếp đi về phía thư phòng.
Cộc cộc cộc ~~
Cô gõ cửa phòng:
- Mục Lương đại nhân, đã mang người đến.
- Vào đi.
Âm thanh trong trẻo đáp lại.
Hắt xì ~~
Ly Nguyệt đẩy cửa thư phòng ra, nghiêng người ý bảo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư đi vào.
Hai người ôm tâm trạng thấp thỏm đi vào thư phòng, giương mắt đã nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của Mục Lương, mười ngón tay đang đan vào nhau đặt ở trước người.
- Thành chủ các hạ, lại gặp mặt.
Giọng của Ngõa Nhĩ Cam trở nên cung kính hơn rất nhiều.
Đạt Tư lui lại một bước, đứng ở phía sau Ngõa Nhĩ Cam.
Không biết vì sao, đối diện với nụ cười ôn hòa hiện lên trên mặt Mục Lương, làm cho hắn cảm thấy rất không tự nhiên.
- Nghe người phía dưới nói, ngươi lấy Thú Lưu Ly làm giao dịch?