Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 272: Tốt, Có Sáng Tạo
Cô bất đắc dĩ gật đầu: - Vậy ngươi đợi ở thành Huyền Vũ, chờ ta làm xong chuyện của mình lại tới tìm ngươi.
- Là chuyện gì? Ngươi sẽ gặp nguy hiểm sao?
Mễ Nặc khẩn trương hỏi.
Mễ Á nở nụ cười, trấn an nói:
- Yên tâm, không có nguy hiểm.
Hi Bối Kỳ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, câm miệng không nói.
- Vậy là tốt rồi, ta sẽ ở Huyền Vũ thành chờ ngươi.
Mễ Nặc ngây thơ gật đầu, lông trên tai thỏ màu xanh lần thứ hai dựng đứng thẳng lên.
- Mễ Nặc, giúp ta nướng vài xiên thịt nha.
Hi Bối Kỳ nói sang chuyện khác, nếu không bầu không khí lại nên rất tang thương.
- Được.
Mễ Nặc lên tiếng, cúi đầu quay que gỗ, quét lên trên thịt chín một nửa một lớp gia vị.
- Mễ Nặc, ta muốn mua chút hạt giống mang đi.
Mễ Á nhẹ giọng nói.
- Hử, chị muốn bao nhiêu hạt giống?
Mễ Nặc mở miệng hỏi.
- 100, không phải, ta muốn 50 viên hạt giống.
Mễ Á bỗng nói.
Cô muốn mang ít hạt giống trở về Ốc Đảo, xem có thể nghiên cứu ra điểm gì hay không?
Mễ Nặc gật đầu, ghi nhớ ở trong lòng, nói:
- Được, ta nói với Mục Lương một tiếng, anh ấy sẽ phải cho giá ưu đãi.
Khuôn mặt của Mễ Á lại xấu hổ, khàn giọng nói:
- Chuyện kia, bây giờ ta không có tinh thạch hung thú, có thể thiếu trước được không?
- Ta đi hỏi Mục Lương một chút, chuyện ấy ta không thể làm chủ.
Mễ Nặc mấp máy bờ môi hồng.
Cô cũng biết, chỉ cần mình mở miệng muốn, Mục Lương không nói hai lời sẽ cho hạt giống.
Nhưng, cô gái tai thỏ không muốn làm như vậy, luôn cảm giác làm như vậy không tốt lắm, cho dù là chị của mình muốn, cũng phải nói với Mục Lương một cái mới được.
- Ừ.
Mễ Á nhẹ nhàng gật đầu.
Cô ăn không ở không nhiều ngày như vậy ở thành Huyền Vũ, trong lòng đều nhớ kỹ, sau này sẽ tìm cách trả lại cho Mục Lương.
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, càng nhiều hơn chính là nhớ về những ngày chung sống trước đây, lại cảm khái cuộc sống bây giờ.
-…
Sau một tiếng rưỡi.