Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 267: Cây Thước, Thước Dây Cuộ
Sau thời gian hai ngọn lửa trại, hai người mới hài lòng rời khỏi quán mì, chỉ là vừa ra cửa đã bị bão cát dính vào đầy mặt. - Khặc khặc~~
Ngõa Nhĩ Cam che miệng khom lưng lớn tiếng ho khan, trong mắt lại bị cát bay vào, khó chịu nước mắt đều chảy ra.
- Đội trưởng, nơi đây bão cát lớn hơn rất nhiều, nên tìm một nơi qua đêm mới được.
Đạt Tư híp mắt cúi đầu nói.
Bão cát cứ thổi vào miệng và mắt liên tục, rất khó chịu.
Ở Rừng Vạn Khô, bão cát càng mạnh càng lớn, ngược lại trên mặt đất còn dễ chịu hơn một chút.
- Nữ nhân kia không phải nói Tam Tinh Lâu có thể ở lại qua đêm sao, chúng ta đi đến nơi đó đi.
Ngõa Nhĩ Cam giơ tay lên che chở ánh mắt, chỉ chừa một đường nhỏ nhìn đường.
- Tốt, tìm xem một chút.
Đạt Tư đáp.
- Đội trưởng!
Hành hoang thương nhân còn lại cũng đều trở về, bọc da thú trên lưng vẫn căng phồng như trước.
Vẻ mặt của bọn hắn rất phiền muộn, trên khuôn mặt lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ và xấu hổ.
Tâm cao khí ngạo vào cửa hàng, cuối cùng chỉ có thể mặt đỏ tới mang tai rời đi, sự tự tin trong lòng cũng bị vùi dập.
- Giao dịch như thế nào rồi?
Ngõa Nhĩ Cam trầm giọng hỏi.
- Không tốt, những thứ kia đều quá mắc.
- Da thú thông thường bọn hắn không thèm, chỉ lấy da hung thú và xương hung thú.
Ngõa Nhĩ Cam nghe thì cảm thấy nhức đầu, làm sao tòa thành này lại quỷ dị đến như vậy?
- Trước tiên chúng ta cần tìm nơi nghỉ ngơi trước.
Hắn thở sâu lớn tiếng nói.
Hơn nữa, thú Lưu Ly cũng muốn cần phải được cho ăn.
….
- Ngao ngao ~~
Đêm khuya ở Rừng Vạn Khô, trên những trụ đá xa xa ở trong rừng, có hung thú đang gào gọi.
Khí tức của bản thân Rùa Đen tản ra, khiến cho tiếng kêu gào của hung thú hơi ngừng lại.
Trong Phủ Thành Chủ, Mục Lương đang ở phòng làm việc nghiên cứu vũ khí mới.
Nguyệt Thấm Lan đứng hầu ở một bên, có lúc còn ra tay hỗ trợ.
Như hỗ trợ mang vật liệu giống nhau, từ bàn làm việc bên này dời đến bàn làm việc bên kia, hoặc đưa nước đến bên miệng của Mục Lương.