Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 261: Đến Rừng Vạn Khô
Hi Bối Kỳ đáp xuống đất và thu cánh lại, cặp mắt màu đỏ máu trở lại thành màu vàng. Cô hưng phấn nói:
- Ta nhìn thấy Rừng Vạn Khô rồi, ngay ở phía trước.
- Đã có thể nhìn thấy Rừng Vạn Khô rồi sao?
Tinh thần của Mục Lương chấn động.
- Ừm, ngay ở phía trước.
Hi Bối Kỳ dùng sức gật đầu.
Mục Lương nhíu mày hỏi:
- Ngươi đưa ta bay lên để nhìn thử xem?
- Vâng.
Khuôn mặt Hi Bối Kỳ ửng đỏ.
Hai đôi mắt của cô lại trở thành màu đỏ máu, đôi cánh dang rộng ra và để lại một cái bóng trên mặt đất.
Thực lực của cô gái tóc vàng sau khi tăng lên, đôi cánh ở sau lưng cũng trở lên lớn hơn.
Hi Bối Kỳ cẩn thận từ phía sau lưng Mục Lương ôm lấy, đập cánh một cách dữ dội.
Hai người bay lên trên trời, cách thành Huyền Vũ ngày càng xa, độ cao ít nhất cũng phải 300-400 mét.
- Rừng Vạn Khô ở ngay trước mặt.
Hi Bối Kỳ lên tiếng nhắc nhở.
Tóc trước trán của Mục Lương bị gió thổi bay lên, cũn nhìn thấy nơi gọi là Rừng Vạn Khô rồi.
Phía chân trời có một bóng đen, bao trùm toàn bộ đường chân trời, không thể nhìn thấy phần dưới cùng.
Dưới tầm nhìn cường đại của Mục Lương, có thể nhìn thấy rõ đường nét của bóng đen, đó là những trụ đá vừa to vừa thẳng tắp.
Theo tầm mắt, Rừng Vạn Khô thật sự là nơi ngay cả một ngọn cỏ cũng không có, mỗi một trụ đá đều trơ trụi, không có một chút màu xanh nào cả.
- Vù vù~~-
Phía trên bầu trời của Rừng Vạn Khô còn có gió to thổi mạnh, thổi cát bay đầy trời.
- Môi trường này, thật là ác liệt.
Mục Lương nhíu mày.
Hi Bối Kỳ nhỏ giọng nhắc nhở:
- Chúng ta nên xuống dưới thôi, đi đến phía trước bão cát sẽ rất lớn.
- Được, trở về thôi.
Mục Lương gật đầu.
Hi Bối Kỳ nhanh chóng giảm độ cao xuống, rất nhanh mang anh trở về thành Huyền Vũ.
- Phía trước chính là Rừng Vạn Khô sao?
Mọi người liền vội vàng hỏi.
Mục Lương gật đầu đáp:
- Đoán chừng còn phải một khoảng thời gian nữa mới đến được.