Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 245: Thành Huyền Vũ Sẽ Rời Khỏi, Đi Đến Thành Phi Điểu
Lông mi của Ly Nguyệt chớp liên tục, khẽ lắc đầu một cái. Cô lấy hết dũng khí ở trong lòng, xấu hổ đỏ mặt, nhón chân lên, đưa tay ôm Mục Lương một hồi.
Không đợi anh phản ứng lại, cô đã xoay người ngượng ngùng chạy đi.
Dáng vẻ ấy của cô có chút đang hốt hoảng, cực kỳ giống như thiếu nữ mắc phải sai lầm gì đó bỏ chạy.
- Ai nha nha… Ta còn chưa cảm nhận được một chút cảm giác gì.
Mục Lương nhếch miệng lên, tâm trạng vô cùng sung sướng.
Anh mỉm cười liếc nhìn Đôi Cánh Thiên Sứ, sau đó đi về phía thư phòng.
Mục Lương trở lại thư phòng vừa ngồi xuống, Vệ Ấu Lan đã mang trà nóng đến.
- Vưu Phi Nhi như thế nào?
Mục Lương nhấp miếng trà nóng, hỏi.
- Vẫn như vậy.
Giọng của Vệ Ấu Lan trong trẻo trả lời một câu.
- Hãy kêu cô ấy nghỉ ngơi nhiều hơn, chớ để cô ấy ngã bệnh.
Mục Lương dặn dò.
- Ta biết rồi.
Vệ Âu Lan nghiêm túc đã gật đầu.
- Ừm, đi xuống đi.
Mục Lương đặt chén trà xuống, suy nghĩ một hồi, sau đó lấy một trang giấy trắng ra bắt đầu viết thông báo.
Vệ Ấu Lan thả nhẹ cước bộ đi ra, nhẹ nhàng kéo cửa phòng lại.
Cộc cộc cộc!
Kẽo kẹt…
Một lát sau, lần thứ hai cửa phòng bị đẩy ra.
Nguyệt Thấm Lam ưu nhã bước vào thư phòng.
- Đang viết gì đấy?
Nguyệt Thấm Lam tay đè trên mặt bàn, gò má nhìn vào bàn đọc sách.
- Thông báo, ngươi xem một chút viết như thế nào được đây?
Mục Lương buông bút lông, cầm giấy lên đưa tới.
Nguyệt Thấm Lam nhìn qua hai lần, nhẹ giọng đọc lên:
- Sáng ngày mai, thành Huyền Vũ sẽ rời khỏi thành Thánh Dương, mục tiêu thành Phi Điểu.
Cô kinh ngạc ngẩng đầu:
- Ngày mai chúng ta phải đi sao?
- Ngày mai, khi mặt trời ngày mai mọc lên, mang cái tấm thông báo này dán ở bên ngoài.
Mục Lương giải thích.
- Được.
Nguyệt Thấm Lam chậm rãi gật đầu, đồng ý nói:
- Chính xác, chúng ta đã ở thành Thánh Dương một khoảng thời gian khá lâu. Hiện tại, Phố Buôn Bán mỗi ngày kiếm được tinh thạch hung thú càng ngày càng ít, cũng đã đến lúc chúng ta nên rời đi.