Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 233: Coi Như Quà Báo Đá
– Là như thế này, ngày hôm qua… Mễ Á bất đắc dĩ kể lại chuyện xảy ra đêm qua, lựa chọn việc quan trọng nói ra một lần.
- Xin lỗi, là ta quên truyền tin tức cho ngươi.
Cô nghiêm túc trịnh trọng xin lỗi.
Cô có một chút cảm động, Hi Bối Kỳ không nghe lời cô lựa chọn chạy trốn, mà không màng nguy hiểm vọt vào trong Thành Huyền Vũ cứu cô.
- Cứ như vậy?
Hi Bối Kỳ trừng lớn đôi mắt màu vàng kim.
Những từ ngữ như hầu gái ấm giường đều vỡ vụn trong đầu cô.
- Chỉ như vậy.
Mễ Á gật đầu.
- Cho nên đây đều là hiểu lầm?
Đầu óc Hi Bối Kỳ có chút không kịp phản ứng.
Mễ Á lần thứ hai gật đầu, nói:
-Ừ, đều là hiểu lầm.
- Ta.… Tuy rằng như thế, ta vẫn còn rất tức giận.
Hi Bối Kỳ thở phì phì nói.
- Xin hãy bớt giận, uống một ngụm trà.
Mễ Á nâng chung trà đưa tới trước mặt của bé gái tóc vàng. Trà Tinh Thần này chính là thứ tốt, thật sự có thể làm cho ngươi ta nguôi giận.
- Không cần.
Hi Bối Kỳ ngạo kiều bĩu môi.
Cô nghe giải thích xong thì cũng nguôi giận một chút, giọng nói xoa dịu lại, hỏi:
- Chúng ta đây khi nào rời đi?
Mễ Á nghe vậy không có trả lời ngay, mà nghiêng đầu nhìn về phía em gái. Cô nghiêm túc nói:
- Mễ Nặc, theo ta đi đi.
- Hả?
Mễ Nặc kinh ngạc.
Ngay sau đó, vẻ mặt của cô lộ ra tia khó xử, tay nhỏ nắm vạt áo. Mễ Nặc cúi đầu, nhỏ giọng:
- Ta, ta không muốn đi.
- Tại sao?
Mễ Á nhăn đôi lông mày đẹp lại.
- Thì, thì không muốn rời đi.
Mễ Nặc mím môi, cúi đầu, trên gương mặt đẹp nổi lên một vệt ửng đỏ.
Trong đầu của cô hiện ra bộ dáng của Mục Lương.
Con ngươi màu vàng kim của Hi Bối Kỳ lập lóe, cô trêu chọc nói:
- Nhìn bộ dáng này là ngươi có người mình thích ở trong thành Huyền Vũ đúng không?