Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 232: Hiển Nhiên Còn Chưa Nguôi Giậ
Sắc mặt của các cô rất khó coi, nếu Mục Lương không phát hiện, địch nhân suýt nữa lẻn vào Phủ Thành Chủ. - Cô ấy là người chạy trốn tối hôm trước.
Ngôn Băng lạnh giọng nói.
- Ồ? Vừa lúc.
Mục Lương hơi nhướng mày.
- Mục Lương đại nhân, xin hãy trách phạt.
Ngôn Băng, Ngải Lệ Na cùng thỉnh phạt.
Anh cũng không quay đầu lại xua tay, nhàn nhạt nói:
- Vậy phạt trừ điểm cống hiến hai ngày của các ngươi, cùng với bắt buộc trực đêm ba ngày.
Việc đó cũng không thể trách hai người, thật sự là Phủ Thành Chủ cũng không nhỏ, quá ít người thủ vệ.
Chỉ có thể chờ người của Ny Cát Toa đến, nhân lực mới có thể tương đối sung túc. Hơn nữa, kẻ xâm lấn là tới từ trên trời, điểm đó có chút khó phòng ngừa.
- Vâng.
Ngôn Băng và Ngải Lệ Na vội vàng cung kính cúi người đáp lời.
Sau khi đứng thẳng người, hai người liếc nhìn nhau, trừng phạt như vậy thật sự quá nhẹ.
Mục Lương khẽ giật ngón tay, khống chế tơ nhện mang theo bé gái tóc vàng kéo về Phủ Thành Chủ, quay trở lại phòng ăn.
Trong nhà ăn, mọi người thấy Mục Lương đột nhiên rời đi lại trở lại.
Mễ Nặc đứng lên, quan tâm hỏi:
- Mục Lương, xảy ra chuyện gì?
- Có ‘khách’ tới thăm, ta đi mời cô ấy tiến vào.
Mục Lương tiện tay vứt thiếu nữ xuống mặt đất.
- Có khách?
Mọi người nhìn sang thiếu nữ trên mặt đất.
Mễ Á mồm to gặm thịt nướng, cũng quay đầu nhìn qua, mắt to trừng mắt nhỏ với Hi Bối Kỳ.
Phanh!
Thịt nướng trong tay Mễ Á lập tức rơi xuống đập vào đĩa sứ.
- Ư ư ư~
Trong đôi mắt màu máu của Hi Bối Kỳ cũng có chút khó có thể tin.
Biểu cảm trên gương mặt non trẻ của cô từ kinh ngạc biến thành khó hiểu, cuối cùng lại chuyển biến thành tức giận bất bình, trong thời gian ngắn đã trình diễn một hồi kỹ xảo thay đổi sắc mặt.