Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 229: Đã Sẵn Sàng Dẫn Người Bỏ Trố
Mễ Á cũng chăm chú nghe, nhìn em gái đang mỉm cười. Đặc biệt khi nói đến Mục Lương, Mễ Nặc sẽ vô cùng vui vẻ hơn một chút.
Cô phát hiện em gái đã thay đổi rất nhiều, đã không giống cô gái nhỏ cần người kề bên chăm sóc trong trí nhớ nữa.
- Được rồi, có chừng đó thôi.
Mễ Nặc duỗi người.
Eo thon của cô đã để lộ ra ba giây, đã đổi đồ ngủ thành trang phục hầu gái.
- Đi thôi, chúng ta đến phòng ăn.
Mễ Nặc cầm tay chị gái.
- Được.
Mễ Á thay quần áo xong, mang giày vào rồi đi theo em gái ra ngoài.
Trong phòng ăn, Vệ Ấu Lan đang bận rộn bưng thức ăn và mở bộ đồ ăn lên, bữa sáng đã làm xong.
Mục Lương đi vào phòng ăn, Nguyệt Thấm Lam, Nguyệt Phi Nhan đi theo ở phía sau. Anh thuận miệng hỏi một câu:
- Mễ Nặc vẫn chưa dậy sao?
- Đến rồi đến rồi đây~~
Anh vừa dứt lời, Mễ Nặc đã dẫn theo chị gái tới phòng ăn.
- Ngại quá, ta dậy trễ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc khẽ ửng đỏ.
Mễ Á thì hiếu kỳ quan sát những người khác trong phòng ăn, vài người đều mang khăn che mặt.
- Không sao.
Mục Lương cười, không để ý nói:
- Tất cả ngồi đi.
- Vâng.
Các cô đáp.
Đợi Mục Lương ngồi xuống, các cô cũng lần lượt ngồi xuống.
- Vưu Phi Nhi lại không tới à?
Mục Lương cau mày lại.
- Phỉ Nhi tiểu thư vẫn còn ở viện nghiên cứu, ta đã đưa bữa sáng qua đó rồi.
Vệ Ấu Lan ôn nhu nói.
Mục Lương nhìn về phía hai người Ngôn Băng và Ngải Lỵ Na, nói:
- Phải khuyên cô ấy đi ra ngoài thương xuyên hơn, cứ ở trong phòng mãi sẽ không tốt cho thân thể.
- Khuyên không được.
Ngải Lỵ Na cười khổ một tiếng.
Cách đây không lâu các cô cũng từng khuyên mấy lần, nhưng đều vô dụng.
- Thực sự là…
Mục Lương cũng hết cách.
Anh nhìn phía Mễ Á, ôn hòa hỏi: