Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 210: Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh Tiến Hóa Cấp 7
Khuôn mặt quyến rũ của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một vệt đỏ ửng, lần đầu tiên chạm vào gò má của người đàn ông, còn có một chút râu ria cảm thấy vô cùng mới mẻ. - Mục Lương, ta vào đây.
Âm thanh thanh thúy của Mễ Nặc ở ngoài cửa vang lên.
- Ta, ta đi trước đây.
Nguyệt Thấm Lan hốt hoảng rút tay ra.
Cô ngượng ngùng cúi đầu, nâng làn váy lên chạy ra ngoài.
Mễ Nặc bưng trà bước vào, nghi ngờ hỏi:
- Chị Thấm Lan tại sao lại vội vã như thế?
Cô với Nguyệt Thâm Lan đã ở chung được một khoảng thời gian, sau khi hai bên đã thân thuộc, cách xưng hô cũng thay đổi.
Điểm đó cũng làm cho Mục Lương cảm thấy thần kỳ, trước đây vẫn còn sợ hãi, nhưng sau khi quen biết lại gọi là ‘chị chị em em’, vô cùng thân mật.
- Cô ấy có thể là đã quên xử lí công vụ quan trọng nào đó.
Mục Lương mỉm cười nói.
- Cũng đã khuya lắm rồi, cô ấy còn phải làm việc sao?
Mễ Nặc ngạc nhiên, để ly trà lên trên bàn.
Cô nhìn bảng điêu khắc đã khắc được một nửa chân dung của chị gái, đáy mắt màu xanh hiện lên một tia cảm động.
- Đoán chừng rất nhanh sẽ hoàn thành.
Mục Lương chỉ có thể nói như vậy.
Cũng không thể nói Nguyệt Thấm Lan chỉ sờ mặt của anh một cái, xong liền xấu hổ chạy trốn.
Chuyện ấy cũng quá vô tội, quá mất mặt rồi.
Hơn nữa, sau khi nói xong, cô gái tai thỏ chắc chắn sẽ dựng tóc gáy.
- Cũng muộn rồi, ngươi hãy chú ý nghỉ ngơi.
Mễ Nặc quan tâm nói.
Cô cũng đã hiểu lúc ăn tối, tại sao Mục Lương lại nói đợi thêm hai ngày, hóa ra là anh vẫn luôn điêu khắc chân dung của chị gái.
- Sẽ nghỉ ngơi mà.
Mục Lương không từ chối sự quan tâm của cô gái tai thỏ.
Thể chất hiện tại của anh đừng nói là một đêm không ngủ, cho dù có mười ngày mười đêm không ngủ cũng đều không thành vấn đề.