Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 190: Anh Ấy Không Có Kỳ Thị Chúng Ta
Cô ngẩng đầu nhìn thấy Man Thú càng ngày càng gần, nhẹ giọng nói: - Chúng ta có thể dễ dàng đột nhập vào đại lao cứu người đi ra, cũng toàn bộ là nhờ vào nó hấp dẫn cao tầng của thành Thánh Dương.
Dựa vào thời gian bình thường, địa lao ít nhất sẽ có một hoặc hai cường giả cấp 5 canh giữ.
Nhưng, ngày hôm nay tuy nhiên cũng nhận được mệnh lệnh ra ngoài cửa phòng hộ.
- Không phải, chờ ta… Để cho ta bình tĩnh chút.
Ngôn Băng không phản ứng kịp, giơ tay lên ý bảo trước tiên không cần nói nữa.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Man Thú Hoang Cổ, tiếp đó quay đầu nhìn về phía thành Thánh Dương, cuối cùng lại nhìn về phía hai cô gái đang đứng bên cạnh.
- Nếu như ta không hiểu lầm ý là các ngươi dụ con Man Thú Hoang Cổ tới đây?
Khuôn mặt xinh đẹp của Ngôn Băng lạnh lùng có chút lưỡng lự, không quá tin tưởng.
- Không phải chúng ta tới, là chúng ta ngồi nó tới đây.
Ngải Lỵ Na cười dịu dàng nói.
Hiện tại, cô rất thích nhìn thấy nét đẹp lạnh lùng của Ngôn Băng, vẻ mặt kinh ngạc lại khó có thể diễn tả, giống như đang khiếp sợ.
Bây giờ, Ngải Lỵ Na đã hoàn toàn lý giải được cách làm lúc trước của Ly Nguyệt, thì ra đã quen nhìn vẻ giật mình của người khác, như thế còn có vẻ rất thích thú.
- Cưỡi?
Ngôn Băng khó tả giơ tay lên trán.
Chỉ mới tách ra một khoảng thời gian ngắn, thế mà mấy người bạn của mình đã lợi hại như vậy rồi sao?
- Hãy ngồi cho vững vào, đã đến lúc chúng ta về nhà rồi.
Ly Nguyệt nhắc nhở.
Ngôn Băng nghe vậy, hai tay vội vã ghì chặt vào lưng kỳ nhông khổng lồ.
Sau đó, ánh mắt của cô kinh ngạc, khi nhìn thấy nó đang bắt đầu leo lên Man Thú Hoang Cổ.
Ngôn Băng dừng lại một hồi, mới hỏi:
- Bây giờ chúng ta sẽ ngồi trên lưng Man Thú Hoang Cổ sao?
- Đúng.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.