Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 170: Mỏ Muối
Anh không nghĩ tới còn có năng lực như thế trên thế giới này, cư nhiên có thể cho truyền lại phản ứng nguy hiểm cho đồng bạn. Người sở hữu năng lực như vậy, chỉ cần được bồi dưỡng tốt, hoàn toàn chính là một người chỉ huy trung tâm.
- Hô hấp khó khăn, muốn nôn mửa.
Ly Nguyệt cắn cắn môi dưới.
- Yên tâm, bây giờ các ngươi không có phản ứng như thế, nói rõ người ấy khẳng định còn sống.
Tâm trạng của Mục Lương buông lỏng, trấn an nói:
- Chỉ cần người không có việc gì, chúng ta có thể cứu về, đừng quên chúng ta còn có Nước Mắt Thiên Sứ đấy.
- Ừm, Ngôn Băng nhất định sẽ không có chuyện gì.
Vưu Phi Phi siết chặt quả đấm, nhỏ giọng nói lời thề son sắt.
….
- Vậy chúng ta cứ như vậy chờ hai ngày sao?
Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na có chút mơ hồ, không biết phải làm thế nào.
Cô đột nhiên có chút không biết phải làm như thế nào, chạy đi lại không thể vội, cứu người lại phải chờ thêm hai ngày.
- Đều tới đây giúp một tay đi.
Mục Lương vẫy tay hô.
Người chỉ cần không phải nhàn rỗi, thì sẽ không phải nghĩ nhiều.
- Muốn ta làm cái gì?
Ngải Lỵ Na bất đắc dĩ đi tới.
Cô nhìn cái vòng tròn dài nửa thước có hình dạng thực vật ở trước mắt, có chút không biết gọi là gì.
- Nhổ hết những giấy cói này, sau đó cầm đi hơ cho khô.
Mục Lương chỉ vào tảng giấy cói lớn trước mặt.
Giấy cói, là tên anh đặt cho loại thực vật kia, tác dụng giống như tên ở trên chữ thứ nhất không sai biệt lắm, chính là dùng để làm ra giấy.
Anh dùng thời gian mấy ngày, làm thí nghiệm các loài thực vật, tìm ra được loại thực vật thích hợp nhất để chế tạo ra giấy cói.
Anh cho Trà Thụ Tinh Thần sinh trưởng ra một lượng lớn giấy cói, dùng để tạo giấy sử dụng, vì chính kế hoạch giáo dục của thành Huyền Vũ.