Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 169: Thám Tử Nguy Hiểm
Buổi sáng ngày thứ mười, ở trên đường đồng ruộng. - Ừm hanh!
Ngải Lỵ Na kêu lên một tiếng đau đớn.
Cô lấy tay đè lên ngực, nén lại chút cảm giác run sợ.
- Làm sao vậy?
Ly Nguyệt ôn nhu hỏi.
- Không biết vì sao, trong lòng ta có chút cảm giác hoảng sợ.
Ngải Lỵ Na mấp máy môi.
Dường như cô đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng, khiến người ta cảm thấy trong lòng lo lắng.
- Ta cũng có một chút xíu…
Khuôn mặt của Ly Nguyệt trắng nhợt, lo lắng nói:
- Sẽ không phải là Ngôn Băng xảy ra chuyện gì chứ?
- Không đâu, thực lực của cô ấy mạnh như vậy, làm sao lại gặp chuyện không may được.
Ngải Lỵ Na lắc đầu không hề nghĩ ngợi.
Ngôn Băng là đội trưởng, cũng là đại tỷ bảo vệ bọn họ, trong ấn tượng của họ chính là rất mạnh mẽ.
Đạp đạp đạp…
Một loạt tiếng bước chân truyền đến.
Vưu Phi Phi đầu quấn một nửa miếng vải, theo gió phiêu lãng, hoảng hốt chạy tới.
Cô hoảng hốt, hô lên:
- Tiểu Nguyệt Nguyệt, Tiểu Lỵ Lỵ, ta cảm giác được Tiểu Băng Băng đã xảy ra chuyện.
- Ngươi cũng cảm nhận được sao?
Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na cùng lúc hỏi.
- Cái gì?
Biểu cảm của Vưu Phi Phi ngẩn ngơ.
- Ngực của ngươi cũng cảm thấy khó chịu?
Ly Nguyệt trầm giọng hỏi.
- Ừm, lúc ta làm thí nghiệm ngực có đau một chút, nhất định là Tiểu Băng Băng đã gặp nguy hiểm.
Vưu Phi Phi khẳng định nói.
Sắc mặt của Ly Nguyệt nghiêm túc nói:
- Ba người chúng ta đều cảm giác được như vậy, Ngôn Băng có thể thực sự đã xảy ra chuyện.
Bọn họ phản ứng như thế, chính là do năng lực của cô ấy có điểm đặc thù, được chính cô ta gọi là: Thám Tử Nguy Hiểm.
Ý như tên, chính là xem bản thân như thám tử, tặng lại năng lực nhận biết nguy hiểm cho đồng bạn.
Ví dụ như, Ngôn Băng đi làm nhiệm vụ, phát hiện gặp nguy hiểm sẽ phản hồi lại cho bọn họ.