Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 167: Nguồn Thức Ăn Của Hung Thú
Hao tốn nửa canh giờ. Đoàn người Vệ Cảnh đi tới bên ngoài khu rừng già khô héo, nhìn thấy một màn sợ ngây người.
Mười mấy con Lợn Tám Răng Nanh chồng chất cùng một chỗ, nhìn qua rất giống một núi thịt lớn.
Bên cạnh còn có một đàn Lợn Tám Răng Nanh nhỏ, số lượng đại khái có tầm mười con, đang bị tơ nhện buộc chặt giãy dụa trên mặt đất.
Mục Lương nhìn thấy đám người Vệ Cảnh, thản nhiên nói:
- Nếu đều đi ra rồi, vậy thì nhanh đến đây đi.
- Vâng.
Đám người Vệ Cảnh liên tiếp khiêng Lợn Tám Răng Nanh đi lên.
Hắn liếc mắt một cái Tán Viên đứng ở bên cạnh cũng đang ngẩn người, để cho cấp dưới đem Lợn Tám Răng Nanh chất đống vào một chỗ.
- Hôm nay săn bắn đến đây thôi, chúng ta trở về đi.
Mục Lương đi một bước, mặt đất đã dao động rung lên, thúc một đống thi thể Lợn Tám Răng Nanh đi về phía trước.
Đám người kính cẩn theo phía sau.
Vệ Cảnh tiến đến bên cạnh Tán Viêm, nhỏ giọng hỏi:
- Những Lợn Tám Răng Nanh đó là Thành Chủ Đại Nhân bắt được?
- Ừm.
Đáy mắt của Tán Viêm hiện lên một tia hồi hộp.
Đội của bọn họ, xui xẻo gặp phải đàn Lợn Tám Răng Nanh, vốn tưởng rằng không có mạng trở về, lại nhìn thấy thành chủ đại nhân tới.
Cả đội tận mắt nhìn thấy, trong tay Thành Chủ Đại Nhân phun ra từng sợi tơ, trong nháy mắt xuyên qua đầu của Lợn Tám Răng Nanh, chớp mắt đã giết chết một đàn hung thú kia.
Hiện tại, Tán Viêm còn đang suy nghĩ, nếu như chính mình đối mặt với một sợi tơ như vậy, có thể một sợi cũng không đỡ nổi, sẽ giống như con thú ấy.
Đạp đạp đạp…
Hai người Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na đang chạy như điên.
Mục Lương bước ra một bước là năm sáu mét, năng lực điều khiển Địa Nham quá thực dụng, bước đi giống như đi trên thang cuốn.
Cho nên, đám người Vệ Cảnh, Tán Viêm đều là một đường phi nước đại, mới theo kịp bước chân của anh.