Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 157: Phụng Làm Thần Minh
– Mộng tưởng của Tiểu Lỵ Lỵ? Vưu Phi Nhi chớp chớp đôi mắt màu vàng óng, ngốc bẩm sinh nói:
- Không phải ngươi đã thực hiện rồi sao?
- Ngươi đang nói bậy bạ gì đó à?
Ngải Lỵ Na căm giận tức la hét:
- Ta lúc nào đã thực hiện mộng tưởng rồi? Hiện tại, ta còn chưa có bắt đầu mạo hiểm đâu.
- Giấc mộng của ngươi không phải muốn viết bút ký mạo hiểm sao?
Vưu Phi Nhi dùng cái nĩa ghim một miếng thịt nhai nhai trong miệng, thốt ra âm thanh mơ hồ không rõ:
- Có chỗ nào có thể so sánh được với thành Huyền Vũ thần kỳ chứ? Bây giờ chúng ta không phải đang mạo hiểm khắp nơi sao.
- Ách…
Vẻ mặt của Ngải Lỵ Na ngẩn ngơ, nghĩ lại chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua.
Dường như, đại khái là không có nơi nào thần kỳ có thể so với thành Huyền Vũ cả!
- Vưu Phi Nhi nói rất có lý.
Ly Nguyệt chợt đề nghị:
- Ngươi có thể viết một bản bút ký mạo hiểm ‘Tòa thành di động’.
- Ngươi để ta suy nghĩ một chút.
Lúc này, Ngải Lỵ Na có chút động lòng.
- Có thể.
Ly Nguyệt mỉm cười nói.
….
Ba ngày sau, trời vừa tờ mờ sáng.
Lúc này, dưới quảng trường nhỏ tập trung rất đông người, hơn hai mươi mấy người đang đứng chờ sẵn.
- Đội trưởng, ngày hôm nay chúng ta không cần đi tuần tra sao?
Cao Thao hỏi to rõ.
Bình thường lúc này, bọn họ đã bắt đầu giao ca với phòng tuần tra ban đêm, hiện tại họ đã đi trên tường thành đóng để tuần tra.
- Câm miệng, bớt nói.
Vệ Cảnh hầm hổ, liếc mắt trả lời.
Cao Thao, đội phó đội săn bắn, váng vóc cao ráo, khoảng chừng hai mét, là một trong ba Cường Hóa Giả tài giỏi của đội săn bắn.
Tính cách của cậu ta chỉ nhìn bề ngoài đối xử, ai đúng tốt với cậu ta, cậu ta sẽ tốt lại với người đó.
Vệ Cảnh có đôi khi cũng không làm gì được cậu ta, người này chính là thích mềm chứ không được cứng không thì cậu ta lại càng cố chấp hơn người.