Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 152: Trung Khu Thuỷ Lợi
– Chấn động thật đáng sợ. Nguyệt Thấm Lam cảm thán, ưu nhã không bị sự lay động của mặt đất ảnh hưởng.
- Nhà của chúng ta cũng thay đổi.
Mễ Nặc kinh ngạc hô.
Cô xoay người nhìn thấy căn nhà cũ, đang xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Vốn dĩ căn nhà nho nhỏ, đang nhanh chóng mở rộng, từng một trụ bằng đá khổng lồ bay lên.
Một tòa cung điện cực lớn hiện ra ở trước mắt mọi người.
Ngay sau đó, từng tòa Thiên Điện nhỏ thay thế tất cả căn nhà cũ, khu vực của Trà Thụ Tinh Huy, cũng có một bờ tường vây xung quanh, tạo thành một cái hậu hoa viên.
- Một tòa cung điện, khí thế thật uy nghiêm.
Trong mắt của Ly Nguyệt lóe ra tia sáng kỳ dị, từ trước tới nay, cô chưa từng thấy cung điện như vậy.
- Đây có hơi quá khoa trương không?
Ngải Lỵ Na ngây người ngạc nhiên nói.
Ngủ ở trong căn nhà lớn như vậy, có thể có vẻ quá xa xỉ hay không, còn có thể ngủ được sao?
-…
Khuôn mặt nhỏ của Vệ Ấu Lan rối rắm, căn nhà lớn như vậy rất tốt, nhưng quét vệ sinh sẽ có chút khó khăn.
- Phòng nghiên cứu của ta, đồ vật bên trong sẽ không bị chôn chứ?
Vẻ mặt của Vưu Phi Nhi cầu xin, nhìn căn nhà quen thuộc biến mất không thấy.
- Sẽ không, mọi thứ đều sẽ nguyên vẹn.
Mục Lương lau mồ hôi trên trán tí.
Bước chân anh có hơi choáng váng, đi tới nói:
- Ta chỉ mở rộng tường và mái nhà, cũng không có làm hư đồ vật.
- Mục Lương, ngươi không sao chứ?
Nguyệt Thấm Lam đỡ lấy Mục Lương, lo lắng nhìn sắc mặt của anh tái nhợt.
- Ngươi không nên làm quá sức.
Mễ Nặc chầm chậm đi tới, đỡ lấy tay bên kia của Mục Lương.
- Không có việc gì, chậm một chút là được rồi.
Mục Lương nhẹ lay động đầu một cái.
Anh hoàn thành cải tạo lớn như vậy, tinh lực chủ yếu tiêu hao ở trên mấy thứ kia.
Trong lúc nhất thời, suy nghĩ quá nhiều, tính toán quá nhiều thứ.
- Còn lại ngày mai lại làm tiếp!