Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 141: Trò Chơi Vừa Ăn Cướp Vừa La Làng (2)
Những người này có già có trẻ, trong đó còn có một người phụ nữ mang thai bụng to. - Vị đại nhân này, có thể để ta mang thi thể của con trai về không?
Một người phụ nữ già nua ngân ngấn nước mắt, ngẩng đầu nhìn nhóm người ăn trộm bị treo phía trên Rùa Đen.
- Ngươi là mẹ của một trong mấy kẻ ăn trộm kia?
Đôi mắt đen của Mục Lương nhíu lại.
- Đúng vậy.
Lão bà thấp giọng khóc nói.
- Nhóm ăn trộm trên đó còn chưa chết.
Mục Lương thản nhiên nói.
- Không chết? Thực sự không chết?
Nghe vậy, trong mắt những người đó lóe ra sự kinh ngạc và vui mừng, trong mắt tràn đầy mong đợi.
Bọn họ đều là cha mẹ và vợ con của một kẻ trộm, cũng chỉ có thân nhân mới có thể vội vàng chạy tới nhặt xác của bọn hắn.
- Đương nhiên là chưa chết, nhưng cũng sắp rồi.
Mục Lương lạnh lùng nói.
- Đại nhân, cầu xin ngài hãy tha bọn họ một mạng!
Một vài người lên tiếng cầu khẩn.
Mục Lương thờ ơ, lạnh lùng nói:
- Bọn họ xông vào thành Huyền Vũ chúng ta để trộm đồ đạc, đây chính là tội chết.
- Ô ô ô…
Một số người bắt đầu khóc lóc.
- Có điều xét tới việc đây là lần đầu tiên bọn họ phạm tội.
Mục Lương nhìn những người trước mắt hiện lên sự tuyệt vọng, nhàn nhạt nói:
- Nếu dùng tinh thạch hung thú tới đền tội thì có thể giải trừ tội chết.
Hắn sẽ không đồng tình những người đó, kẻ trộm trộm được thứ gì thì những người này sẽ được hưởng thụ, như vậy cũng nên bị phạt.
- Ta có! Nhà ta có tinh thạch hung thú.
Lão bà kích động hô to.
- Vậy đi lấy đến đây đi, tội chết sẽ được miễn.
Mục Lương khoát tay nói.
Người phụ nữ có thai cẩn thận hỏi:
- Đại nhân, nếu chúng ta nộp tinh thạch thì bọn họ có được thả không?
- Không thể thả, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.
Mục Lương lạnh lùng lắc đầu.