Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 137: Có Kẻ Địch
– Ngươi có thể đừng nói mấy lời như vậy nữa, quá xấu hổ. Khuôn mặt của Ngải Lỵ Na đỏ ửng lên.
- Biết sao?
- Ngược lại, ngươi đừng nói những lời đó nữa.
- Ngươi đang xấu hổ? Ta dường như chưa nói gì.
- Mới không có, ngươi nghe lầm rồi.
-…
Khóe miệng của Mục Lương mỉm cười, nghe cuộc đối thoại thú vị, không được tự nhiên truyền ra trong phòng tắm.
Nguyệt Thấm Lam đi tới từ bên ngoài, kinh ngạc hỏi:
- Sao vui vẻ vậy, gặp phải chuyện gì tốt à?
Cô phụ trách tọa trấn phần đuôi của Rùa Đen, đợi hơn nửa đêm, lại không có ai bò lên từ phần đuôi.
- Ngươi nghe thử đi.
Mục Lương chỉ về phía phòng tắm.
Nguyệt Thấm Lam ngưng thần lẳng lặng nghe một hồi, vẻ mặt quái dị nhìn Mục Lương.
Cặp mắt màu xanh nước biển của cô híp lại một cái, cười yêu kiều nói:
- Không nghĩ tới đại nhân Thành Chủ của chúng ta, cũng sẽ hiếu kỳ đối thoại bí mật giữa các cô gái nhỏ.
- Ách…
Vẻ mặt vui thích của Mục Lương ngưng trọng lại.
Anh hoàn toàn cảm thấy nghe được đối thoại không được tự nhiên kia rất thú vị, làm sao đến trong miệng của cô gái xấu bụng lại trở nên rất đen tối chứ?
Lẽ nào do lỗ tai của anh quá nhạy bén?
- Đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải tiếp nhận và giao dịch vật liệu.
Biểu cảm trên mặt của Mục Lương thay đổi vô cùng tự nhiên.
Anh cất bước hướng đi tới phòng của mình, ngủ một giấc, ngày mai sẽ có được hai loài động vật thuần dưỡng mới.
Nguyệt Thấm Lam nhìn Mục Lương xoay người, đi vào phòng, khóe miệng của cô nhịn không được cong lên một vòng cung ‘Sung sướng’.
Thì ra, bỡn cợt một Thành Chủ đại nhân, cũng sẽ mang đến cảm giác vô cùng thú vị cho người ta.
- Không nghĩ tới, hắn còn có một mặt đáng yêu khó hiểu như thế.
Ngón tay nhỏ mảnh khảnh của Nguyệt Thấm Lam sờ cằm, cặp mắt màu xanh nước biển lóe ra một tia mông lung.