Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 133: Đánh Lén Ban Đêm (1)
Trong lòng cô có lo lắng, tự nhắc nhở bản thân: - Nhất định phải giữ hắn lại, nếu không… Sẽ đưa tới nhiều phiền toái hơn nữa.
- Đừng lo lắng, đêm nay khách không mời mà đến khả năng không chỉ có một.
Trong mắt của Mục Lương lóe lên một tia lạnh lẽo, lạnh nhạt nói:
- Một số người cho rằng đi lên dễ dàng, nhưng lại không biết đi xuống phía dưới càng khó khăn hơn.
Lĩnh vực ánh sáng của Trà Thụ Tinh Huy đã mở ra trước mặt mọi người, mở ra trước mặt thành Thập Lâu.
Mục Lương không cần suy nghĩ cũng biết đêm nay chắc chắn không bình yên, một số người không thể quản được tâm của mình.
- Tối nay ta sẽ hỗ trợ gác đêm.
Ly Nguyệt nghiêm túc lên tiếng.
- Ta cũng vậy.
Ngải Lỵ Na nhỏ giọng đáp lại.
- Được, vừa vặn cho các ngươi thử một lần.
Khoé miệng của Mục Lương khẽ nhếch lên.
- Thử cái gì?
Ly Nguyệt hiếu kỳ hỏi.
- Các ngươi ăn cơm trước đi, ăn xong rồi thử sau.
Mục Lương nhẹ giọng nói.
- Được.
Ly Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.
…..
Đêm khuya, tâm của một số người không yên tĩnh được.
- Ngươi đang trốn ở trên này sao?
Dị Quỷ cầm một nhúm tóc màu hồng nhạt, ngẩng đầu nhìn Man Thú Hoang Cổ đang ngủ say trước mắt.
Hắn sở hữu năng lực truy tung, cho nên vẫn luôn có thể đuổi kịp kẻ chạy trốn.
Nhưng hai cô gái kia quá giảo hoạt, sử dụng những thứ học được từ thành Thánh Dương lên trên người hắn một cách hoàn mỹ.
- Thực sự là chạy trốn rất giỏi, phỏng chừng là sắp không chịu đựng nổi nữa rồi! Dị Quỷ nhếch miệng cười.
Hắn bị bỏ lại cũng không sợ, gặp phải bẫy rập mê hoặc cũng không sợ.
Dị Quỷ sẽ không mệt mỏi rã rời như loài người, nhưng không phải là không biết mệt, chỉ là sức khôi phục của hắn khỏe hơn, lực phòng ngự cũng cao hơn gấp mấy lần.
Nếu không phải trải qua người huấn luyện của thành Thánh Dương, như vậy kẻ bị Dị Quỷ truy lùng đều sẽ chết vào đúng đêm hôm ấy, chớ đừng nói gì tới bẫy rập mê hoặc.