Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 132: Chẳng lẽ ta đã tới Tiên cảnh?
Ánh sáng màu xanh lục óng ánh, lá trà lấp lánh ánh sao giống như là ngân hà sáng chói trên bầu trời. - Hiện tại đúng lúc Lĩnh Vực Tinh Huy mở ra.
Mục Lương liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đây là lần thứ ba trùng hợp gặp phải Lĩnh Vực Tinh Huy mở ra lần đầu tiên vào buổi tối.
- Mỗi một lần chứng kiến đều sẽ đắm chìm trong cảnh đẹp như vậy.
Đôi mắt màu xanh biếc của Nguyệt Thấm Lam rực rỡ loá mắt trong ánh hào quang kia.
- Ở chỗ này ngắm Trà Thụ Tinh Huy lại có cảm nhận thật khác biệt.
Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc của mình.
- Ta muốn vẽ lại nó.
Mễ Nặc buồn rầu nghiêng đầu một chút, kỹ thuật vẽ của cô quá kém, hiện tại đang lén lút luyện tập vẽ tranh.
Nhưng sau khi nhìn bức họa treo ở trong phòng do Mục Lương tặng, cô cảm giác mình vẽ quá xấu.
- Thật đẹp.
Vệ Ấu Lan giơ tay che ngực.
Đám người Vệ Cảnh thì đã quen với việc này, dù sao buổi tối đều có thời điểm giao ban tuần tra, cho nên bọn hắn cũng gặp cảnh tượng Trà Thụ Tinh Huy Thụ sáng lên rất nhiều lần.
- Chẳng lẽ ta đã tới Tiên cảnh rồi?
Ngải Lỵ Na giơ hai tay che miệng lại, đôi mắt hồng nhạt trợn to, nhìn chằm chằm khu vực trung ương phía trước mà không hề nháy mắt cái nào.
Dưới ánh sao chiếu rọi, cây cối trong vườn thực vật khẽ đung đưa, tựa như một giấc mộng trong Tiên cảnh, khiến người ta không muốn tỉnh lại.
- Cũng gần giống như vậy.
Ly Nguyệt nghe được lời đó thì không khỏi lẩm bẩm:
- Đối với ta mà nói thì nơi đây chính là Tiên cảnh.
Mọi người ở thành Thập Lâu cũng có thể nhìn thấy Trà Thụ Tinh Huy Thụ mở ra Lĩnh Vực Tinh Huy, phát ra ánh sáng.
- Mau nhìn kìa, phía sau con Man Thú Hoang Cổ kia đang phát sáng.
- Là cây, dường như ta thấy được một gốc cây.
- Cây cũng có thể sáng lên, đây cũng quá thần kỳ rồi!